Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343132
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3132 lượt.
Tiểu cười nhạo một tiếng: như thế mà muốn bắt Như Nhi à? Đúng là mơ hão.
“Nàng cười gì?” Nụ cười đó của Tiểu Tiểu, tựa như ngôi sao rực rỡ nhất trong bầu trời đêm chiếu sáng ánh mắt của Hoàng thượng, Hoàng thượng thắc mắc nhìn nàng, cũng muốn chia sẻ sự cao hứng, niềm vui của nàng, nhưng trước giờ nàng luôn không muốn mở lòng với mình.
“Không có gì, thiếp chỉ đang nghĩ, chắc là Vân phi hận con rắn đã cắn nàng ấy lắm. Con rắn nhỏ tội nghiệp, thật đúng là xui xẻo, đụng phải một phi tử độc ác như vậy, sau này dù có đánh chết nó thì nó cũng sẽ không đi cắn Vân phi đâu.” Tiểu Tiểu theo sau Hoàng thượng, cửa viện có người thấy Hoàng thượng đến, thì một đống người quỳ trong viện. May nhờ có Hoàng thượng, bằng không, Tiểu Tiểu nào có thể nhận được sự quỳ lạy của nhiều người đến vậy?
“Tiền thái y, tình hình Vân phi sao rồi?” Nhìn Tiền thái y quỳ dưới đất, Hoàng thượng lo lắng hỏi.
Đúng là biết diễn trò mà! Trên đường đi ngươi đều rề rề rà rà, sao ta lại không nhìn ra ngươi có tí lo lắng nào nhỉ? Bây giờ làm ra cái bộ dạng này phỏng chừng chỉ là bày ra cho kẻ ngốc xem thôi?
Nhưng kẻ ngốc trong cung có rất nhiều, người muốn xem cũng nhiều.
“Hoàng thượng.” Nghe được Hoàng thượng tới đây, Vân phi mới vừa tỉnh lại cố gắng chống đỡ thân thể có hơi choáng váng, bảo nha hoàn dìu đi ra, mặt mũi tái nhợt, tóc hơi rối, môi có hơi khô nứt khiến cho cả người ả ta đều hiện rõ vẻ tiều tụy, ả vịn lấy khung cửa mà đứng trước cửa, yếu ớt gọi.
“Ái phi, sao nàng lại ra đây?” Nhìn thấy Vân phi, Hoàng thượng bực bội cau mày, săn sóc nói:
“Sức khỏe của ái phi hiện tại vẫn còn suy yếu, các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau dìu ái phi vào phòng!”
Là các ngươi, chứ không phải hắn! Một cỗ mất mát xộc vào tim, mặt của Vân phi càng tái nhợt hơn, cả người lung lay chực ngã.
Tiểu Tiểu ngẩng đầu, nhìn thấy cái vẻ thờ ơ của Hoàng thượng, nàng đẩy Hoàng thượng một cái, Hoàng thượng cúi đầu nhoẻn miệng cười: “Ngã không nổi đâu!”
Tiếng nói của hắn rất nhỏ, cười rất tà, Tiểu Tiểu thật muốn nện cho hắn một trận. Đương nhiên là nàng biết không ngã nổi, bên cạnh có ma ma cung nữ dìu đỡ, ngã được mới lạ đó? Nhưng hiện giờ Vân phi suy yếu như vậy, biểu hiện sắp ngất đến nơi, không phải là muốn Hoàng thượng quan tâm an ủi ả ta hay sao? Nhưng cái tên Hoàng thượng chết tiệt này, ngay đến việc đi lên phía trước cũng chẳng thèm. Có cần kích thích Vân phi không nhỉ? Tiểu Tiểu cười một cái, nếu như kích thích Vân phi một chút, có phải Vân phi sẽ ngất thật, Hoàng thượng sẽ đi tới ôm ả ta vào tẩm thất không nhỉ?
“Hoàng thượng, Vân phi tỷ tỷ sao rồi? Sắc mặt sao lại tái nhợt như vậy? Sao đầu tóc lại rối thế này? Dáng vẻ như vậy mà xuất hiện trước mặt Hoàng thượng, có được coi là không hợp lễ nghĩa hay không?”
Tiểu Tiểu chủ động đi lên trước hai bước, kéo lấy tay Hoàng thượng, nửa người đều dựa vào lòng Hoàng thượng, nàng ngẩng đầu, khổ não hỏi.
“Thụy Tiên, Vân phi hiện giờ…” Biết là nàng đang trả đũa Vân phi, nhưng Hoàng thượng vẫn phối hợp mà ôm lấy eo Tiểu Tiểu, cúi đầu cười chiều chuộng nói:
“Về tình thì có thể tha thứ được, thân thể nàng ấy không khỏe, nàng cũng biết là Vân phi bị rắn cắn mà?”
“Vân phi tỷ tỷ, muội thật hâm mộ tỷ quá, muội và Hoàng thượng đang dùng bữa ở trong tẩm cung của Hoàng thượng, đúng lúc công công của tỷ đến nói tỷ bị ngất, tỷ không biết Hoàng thượng đã lo lắng cho tỷ cỡ nào đâu. Người vội vội vàng vàng ăn cơm hết nửa canh giờ thì liền kéo muộn đến thăm tỷ đó, Vân phi tỷ tỷ, tỷ sao rồi? Thân thể lại không khỏe à? Tay tỷ đang run gì vậy? Nhìn tỷ run dữ quá, đừng run nữa, muội cũng là có lòng tốt đến thăm tỷ thôi.”
Thấy cuối cùng Vân phi cũng mềm nhũn mà ngất xỉu, Tiểu Tiểu giãy ra khỏi sự ôm ấp của Hoàng thượng, vội vã giải thích:
“Thiếp chỉ muốn giải thích với nàng ấy một chút, muốn nàng ấy vui vẻ thôi, sao mới mấy câu mà đã ngất đi rồi? Hoàng thượng, người mau đi đến an ủi nàng ấy đi! Phỏng chừng là Vân phi không muốn nhìn thấy thiếp nữa, thiếp đợi bên ngoài là được rồi!”
Hoàng thượng cười khẽ một tiếng, phương pháp an ủi này của nàng, Vân phi không tức tới nỗi hộc máu là đã tốt lắm rồi. Nàng nào có đến an ủi Vân phi đâu chứ, rõ ràng là đến báo thù thì có. Nhưng nàng như vậy hắn cũng không cảm thấy chán ghét, ngược lại khi Tiểu Tiểu giãy khỏi sự ôm ấp của hắn thì hắn mới cảm thấy trống rỗng, có chút không quen. Nhưng chuyện Vân phi ngất xỉu cũng là sự thực, Hoàng thượng nắm lấy tay Tiểu Tiểu, hai người cùng nhau đi vào, mà bọn người Tiền thái y cũng gấp gáp chẩn mạch, cấp cứu cho Vân phi.
Rất nhanh, Vân phi mở mắt lại, nhìn Tiểu Tiểu đang đứng cùng với Hoàng thượng, ánh mắt ả tối lại. Sớm biết là Hoàng thượng đối xử bất đồng với nàng ta, ả chỉ không ngờ là hai người lại phát triển nhanh đến vậy. Hoàng thượng đã phá lệ nhiều lần với nàng ta, nếu cứ tiếp tục như vậy, nào còn đường sống tiếp cho chúng phi tần này nữa?
“Muội muội, tỷ tỷ chi là có lòng tốt muốn đến thăm muội thôi, tại sao muội lại muốn thả rắn cắn tỷ chứ?” Hai mắt Vân phi ầng ậc nước mà nhìn Tiểu Tiểu