Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343127
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3127 lượt.
a nàng xong mới đành mở miệng nuốt xuống.
“Tốt, Như Nhi thật ngoan. Độc mà ngươi trúng rất lợi hại, ta phải châm cứu cho ngươi, châm cứu thì có hơi khó chịu, nhưng không được động đậy lung tung, biết chưa? Sẽ nhanh thôi, thời gian chưa tới một nén nhang là xong.” Tiểu Tiểu lấy từ bên hông một cái túi nhỏ, lúc mở ra, thì thấy bên trong là những ngân châm nhỏ được xếp thành hàng, ngân châm lấp lánh dưới ánh trăng…
“Như Nhi, ngươi có cần ta điểm xà huyệt của ngươi trước hay không? Bây giờ ngươi đã bị thương, như thế không tốt, nghe lời nào, không đau đâu!”
Mắt Tiểu Tiểu híp lại, ánh sáng trong phòng rất tối, không biết có nhận nhầm huyệt vị không nữa? Sự chần chừ của nàng, khiến Như Như càng thấy sợ hơn, nó thà rằng khỏi từ từ cũng không muốn bị kim châm đâu.
“Ngươi phải mau khỏi, sau khi khỏi rồi còn phải đi theo ta nữa, cái tên nhóc Điểm Điểm kia quá ngịch ngợm, ngươi đi theo nó ta không yên tâm. Nhưng nghịch thì cứ nghịch vậy, trẻ con tinh nghịch một chút thì mới tốt, dù sao thì chúng ta cũng sắp đi rồi, chỉ là không biết có thể giúp Điểm Điểm…Như Nhi, nếu ngươi có thể nhận ra được dòng máu đang chảy trong người Điểm Điểm là của ai thì tốt biết mấy!”
Lời Tiểu Tiểu còn chưa nói xong, tựa như đột nhiên nhớ ra điều gì đó mà ngừng lại. Phía sau, Hoàng thượng đang ngủ trên sập sớm đã mở mắt, nghe lời đối thoại của nàng và rắn, nhìn nàng trị thương cho rắn, sự hoài nghi trong lòng Hoàng thượng ngày càng lớn, rất nhiều chuyện hắn nghe mà như đang trong mây mù, nhưng hắn không lên tiếng, tiếp tục nhìn một người một rắn ở đối diện.
Ánh bạc lấp lánh, Tiểu Tiểu nhanh chóng đem hơn mười cây ngân châm cắm lên mình Như Nhi, Như Nhi khó chịu mà nhìn Tiểu Tiểu, nhưng nó cũng nghe lời không cựa quậy, cái lưỡi màu lửa đỏ thè ra, Tiểu Tiểu khẽ bật cười ha ha:
“Ngươi đúng là nghịch ngợm, Điểm Điểm chỉ muốn bảo ngươi dọa cho mấy ả một chút mà thôi, ngươi thì hay nhỉ, thật sự cắn người luôn. Như Nhi, ngươi không biết đâu, chiều hôm qua có người bỏ đầy ắp rắn lên giường của ta, muốn dùng rắn để dọa ta đây mà? Cách nghĩ của bọn họ thật ấu trĩ, cũng chẳng nghĩ xem ta lớn lên ra sao? Muốn dùng rắn hù dọa ta à? Há há, số rắn ta thấy qua đâu chỉ ngàn vạn? Ngay đến vua rắn ta còn không sợ, công chua rắn lại là bạn ta, còn sợ đám rắn tép riu kia hay sao? Như Nhi, số rắn kia ta không có hại chết chúng đâu nha, chỉ dùng chút mê hồn hương với bọn chúng mà thôi, đợi vết thương của ngươi khỏi, ngươi đi giao tiếp với chúng nó một chút. Ta cũng chẳng cần mạng của ả, chỉ bảo bọn chúng theo lệnh của ả mà đi chào hỏi ả thôi, được không? Ta cũng rất mong đợi người kia hưởng thụ tư vị bị cắn trả ra sao? Bị nhiều rắn như thế vây quanh, chắc ả cũng thể nghiệm đủ thành quả mà bản thân mình thiết kế ra rồi nhỉ?”
Như Nhi gật đầu, cái này đối với nó mà nói chỉ là chuyện nhỏ, bất luận là rắn gì, hẳn là vẫn phải nể mặt nó vài phần, công chúa rắn này cũng đâu phải chỉ là hư danh.
“Được rồi, thời gian cũng đã gần đủ, ta giúp ngươi nhổ châm ra, vậy là chúng ta có thể đi ngủ được rồi!”
Giống như lúc hạ châm, Tiểu Tiểu nhanh chóng nhổ châm ra, Như Nhi uốn éo thân mình, cảm thấy đúng là dễ chịu không ít, Tiểu Tiểu vươn cánh tay ra, Như Nhi phi thân một cái, cả người đều quấn quanh cánh tay Tiểu Tiểu, giống y như một cái vòng tay màu lục bích, rất phù hợp mà đeo trên cổ tay Tiểu Tiểu.
Rón rén đi đến trước sập, sau khi Tiểu Tiểu giúp Hoàng thượng giải huyệt ngủ xong thì mới trở về giường, vừa nằm xuống gối là ngủ liền, hoản toàn không chú ý đến ánh mắt vẫn luôn đánh giá nàng.
Hôm sau, khi Tiểu Tiểu thức dậy thì sớm đã quá trưa, thoải mái duỗi người một cái, nhìn cảnh vật lạ lẫm xung quanh, Tiểu Tiểu ngây ra một lúc.
“ ‘Thụy Tiên’, nàng đúng là ‘Tiên ngủ’ mà, đã quá trưa rồi nàng mới thức dậy, xem ra ngày tháng nàng sống quả là không tệ.”
Âm thanh trêu đùa, đến từ Hoàng thượng đang ngồi ở nơi không xa nhìn nàng, Tiểu Tiểu nghiêm mặt: “Kệ ta!”
Nói xong, nàng đột nhiên cảm thấy không đúng, ánh mắt của Hoàng thượng, đang nhìn đi đâu vậy?
Cúi đầu xuống, Tiểu Tiểu mới thấy áo đang mở hai nút, phỏng chừng là tối qua thấy nóng nên mở ra, Tiểu Tiểu ảo não buộc lại, miệng mắng:
“Sắc lang!”
“Nàng nói cái gì?” Hai mắt Hoàng thượng nguy hiểm híp lại, người cũng đi đến bên giường, nhưng khi nhìn thấy chiếc ‘Vòng xanh’ trên cánh tay nàng thì dừng lại.
“Hoàng thượng, thiếp đã nói gì? Thiếp có nói gì đâu. Thần thiếp chỉ là đang nghĩ, bên chỗ Lâm Tiên cung chắc cũng thu dọn xong rồi, thần thiếp cũng nên hồi cung thôi, bằng không, hậu cung của người sẽ đại loạn mất.”
Tiểu Tiẻu sụp mi thuận mắt nói, trên mặt vương ý mừng không che giấu được. Từ đâu mà mừng, Hoàng thượng cũng đã đoán ra phần nào, nhưng có một câu nàng nói lúc nãy có chút không đúng, không thể nói là bây giờ nàng mà hồi cung thì hậu cung sẽ không đại loạn, từ lúc nàng ra khỏi lãnh cung, thì hậu cung đã đại loạn rồi.
Hoàng thượng không ngăn cản, Tiểu Tiểu thuận lợi về cung, Hoa Nguyên và Từ ma ma nhìn thấy Tiểu Tiểu, kích động đến nỗi ôm lấy nàng bật khóc. Đ