Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342779
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2779 lượt.
ca ca? Lại chuyện gì nữa thế?” Tiểu Tiểu khó hiểu nhìn hai người họ, chẳng lẽ Thủy Tiên sớm đã có người mình thích rồi sao?
“Lâm ca ca chính là Dư Lâm, huynh ấy và tỷ tỷ là thanh mai trúc mã, không ngờ sau này tỷ tỷ cư nhiên lại tiến cung….” Thủy Thủy tự trách nói: “Nếu không phải lúc đó tuổi ta còn nhỏ, ta nhất định sẽ thay tỷ tỷ tiến cung….”
“Thủy Thủy, đừng nói lung tung! Muội nghĩ trong cũng tốt vậy sao? Ta chịu khổ đã đành, muội còn nhỏ, lại càng không nên chui đầu vào….” Thủy Tiên vội vàng chặn nói.
Theo lý mà nói, Hoàng thượng hẳn là sẽ không thiếu nữ nhân, sao lại để một nữ nhân trong lòng đã có nam nhân khác ở bên người nhỉ? Hơn nữa, lấy thế lực của Thừa tướng mà nói, là có thể cự tuyệt việc cho tỷ tiến cung…..chẳng lẽ, lúc đó tỷ đồng ý tiến cung? Thủy Tiên, hạnh phúc của mình phải do mình nắm lấy, phải do mình giành lấy. Nhưng mà, nếu tỷ đã từ bỏ rồi, thì đừng dây dưa với chuyện trong quá khứ nữa, nếu không, người khó chịu vẫn là tỷ! Chuyện của tỷ, ta giúp không được rồi….”
Tiểu Tiểu lắc lắc đầu, nghĩ đến Thủy Tiên có khả năng là tham đồ vinh hoa phú quý nơi hậu cung nên mới tiến cung, trong lòng bắt đầu khinh bỉ nàng ta, càng không muốn giúp nàng ta. Hơn nữa, chuyện của Hoàng thất, mình chỉ là một nữ tử nhỏ bé, thì có năng lực gì chứ?
“Tiểu Tiểu, muội hiểu lầm rồi, không phải giống như muội nghĩ đâu….” Thủy Tiên ngập ngừng, nhưng rõ ràng có chút lo lắng. Tiểu Tiểu cười nói:
“Thủy Tiên tỷ tỷ đừng gấp, ta biết chỗ khó xử của tỷ. Nhưng mà lần này ta đến là để cáo biệt với Thủy Thủy, ta tìm được nhà rồi, bây giờ phải dọn ra ngoài, nếu rảnh các người có thể đến chơi!”
“Tiểu Tiểu, cô muốn dọn đi sao? Không ở thêm mấy ngày nữa? Lại không có ai chơi với ta nữa rồi….” Thủy Thủy buồn bã nhìn Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu cười nói:
“Đừng buồn nữa, chuyện ta hứa với cô, vẫn còn nhớ! Chính là ở Thành Tây, nếu cô rảnh có thể đến tìm ta!”
Thủy Thủy cáo biệt Tiểu Tiểu trong bộ dáng lưu luyến không rời, lúc Tiểu Tiểu về đến Liên viên thì trời đã tối. Quản gia ở trong nhà đợi nàng, đem khế ước nhà giao cho Tiểu Tiểu, còn để lại một nha hoàn nấu cơm, nhưng Tiểu Tiểu đã cự tuyệt. Vừa mới thoát khỏi một cái lồng giam, nàng thật không muốn bên cạnh lại có thêm một bà quản gia.
Nằm thoải mái trong nhà mới, Tiểu Tiểu nhớ đến vị cô nương gặp lúc chiều, nàng ta là người “phàn long phụ phượng” (*) sao? Nhìn dáng vẻ thương tâm của nàng ta, hẳn là đã hối hận rồi? Mình có thể giúp nàng ta không? Nếu như thân thể sau khi chết của nàng ta có thể chuyển ra khỏi cung, nói không chừng, nói không chừng mình có thể giúp được, để nàng ta giả chết….nhưng mà, chuyện này không phải miễn phí là có thể làm tốt được, hay là đợi họ đến nhờ mình, tính sau vậy.
Đều nói tiền không phải vạn năng, nhưng không có tiền thì lại vạn vạn không thể. Tiểu Tiểu nghĩ muốn có ngày tháng tốt lành, nghĩ muốn nuôi gia đình, không lừa gạt thêm ít tiền sao được?
Cha của Điểm Điểm, có khả năng là Lân Vương, nhưng cũng có khả năng là huynh đệ của hắn. Nhớ được ngoài Lân Vương ra, Vương gia ở kinh thành hình như vẫn còn một người, gọi là Sóc Vương. Nếu như hôm nay mình đã ra ngoài, buổi tối có thể tự do hoạt động, hay là đến yết kiến Sóc Vương trước đi? Xem xem thắt lưng hắn có thai ký hay không? Nếu như không có, vậy cha của Điểm Điểm tám phần chính là Lân Vương rồi, chình mình chỉ cần nghĩ biện pháp tóm Lân Vương là được….
Nếu như cũng có? vậy phải làm sao? Còn phải vào cung xem Hoàng thượng có hay không sao? Như vậy phiền phức rồi đây….
(*) Phàn Long phụ Phượng: vịn rồng dựa phượng, chỉ những người không tài năng mấy nhưng xuất thân chốn quyền quý, dựa vào gia thế để tiến thân.
Đêm chậm rãi buông xuống, bóng đêm biểu hiện đã tới giờ tý. Lúc này, Tiểu Tiểu đang ở ngủ trên giường đột nhiên tỉnh lại, không có chuẩn bị đồ mặc buổi đêm cho tốt, chỉ là mặc vào một thân màu đen giả váy, xoay người một lát đã thấy bóng dáng biến mất.
Trên đường, cửa hàng sớm đã đóng cửa, lạnh lẽo trên ngã tư đường chỉ có thể nghe được vài tiếng xé gió mà thôi, Tiểu Tiểu trước dự định đã dò xét tốt đường, đi tới Sóc vương phủ, sau khi xem xét bốn phía không có ai, nàng trở mình trèo tường. Né tránh vương phủ thị vệ, tìm gian phòng Sóc Vương nghỉ ngơi…
Đi dạo hơn phân nửa sân , cũng không tìm được bóng dáng Sóc Vương, hắn có thể đi nơi nào rồi? Tiểu Tiểu đi tới gần cửa chính, nghĩ tới hắn trốn ở nơi nào, khó khăn lắm mới vào được thì hắn hôm nay không có trong phủ?
“Tam ca, huynh đi về trước đi! Ngày mai chúc huynh thuận buồm xuôi gió, sáng sớm đệ sẽ không đến tiễn huynh rồi!” Thanh âm sang sảng tại cửa vọng tới, Tiểu Tiểu theo tiếng nhìn lại, lại chứng kiến Lân Vương cùng một người nam tử cùng nhau đứng ở cửa, vừa mới nói chuyện chính là người nam tử đó Chẳng lẽ hắn chính là Sóc Vương?
“Ha hả, Ngũ đệ à, không cần đệ tiễn! Việc tốt luôn không tới ta, lần này vừa đi, chắc hơn một tháng mới có thể trở về, ta còn không nỡ xa nữ nhân của ta…” Lân Vương uống cũng không ít, say