Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343221

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3221 lượt.

a người báo tin là quản gia và công công, hai người đều cúi thấp đầu.
“Là quốc sự cấp tốc!” Công công thấp giọng nói.
“Vương gia, người có chuyện thì đi trước đi! Quốc sự quan trọng hơn, quốc sự quan trọng hơn!” Tiểu Tiểu vội vàng khuyên nhủ, phải ứng phó ra sao với Vương gia này đây, chính mình thật sự còn phải suy nghĩ suy nghĩ một chút.
“Được rồi, Tiểu Tiểu, dọn qua đây sớm một chút!” Lân Vương luyến tiếc nhìn Tiểu Tiểu, quay đầu nói với quản gia: “Viện tử này, đã bán cho Tiểu Tiểu với giá một ngàn lượng bạc rồi, đem khế ước nhà và làm nốt thủ tục đi!”
Quản gia ngây ngốc đứng đó, không chú ý đến Lân Vương sớm đã đi xa! Một ngàn lượng? Dù là mười cái một ngàn lượng cũng mua không được nha? Tại sao lại cứ thế mà đem cho Tiểu Tiểu cô nương? Chẳng Vương gia bị bệnh rồi sao?
“Quản gia, phải đến lúc nào mới làm xong? Còn nữa, Vương gia nói kêu ông phái người đem bộ chăn đệm mới đến đây, cũng phải nhanh lên nha, ta muốn nhanh chóng dọn vào đây, phải mất bao lâu mới làm xong?”
chắc không phải là quá khó đấy chứ? Sao quản gia lại có biểu tình thế kia? Chẳng lẽ căn nhà này còn mắc hơn nữa sao? Đừng có đổi ý nha, Tiểu Tiểu rất nghèo, tiền rất ít.
“Hôm nay cô nương liền dọn vào đây đi, lão nô sẽ đi làm ngay, toàn bộ sẽ làm hết trong hôm nay!” Quản gia hồi phục lại tinh thần, lưu loát nói.
Về đến Tướng phủ, thu dọn đồ đạc của mình, Tiểu Tiểu đi đên bên ngoài phòng của Thủy Thủy, mơ hồ nghe thấy tiếng nói nghẹn ngào ở bên trong. Chắc không phải Thủy Thủy đấy chứ? Nàng gõ gõ cửa, đẩy cửa tiến vào, lại nhìn thấy một mỹ nhân hoa lê đẫm mưa(*) khóc, mà Thủy Thủy thì đang đứng một bên để an ủi. Nàng ta là ai?
(*) Lê hoa đái vũ: là môt câu thành ngữ. Đại ý: giống như hoa lê thấm nước mưa, vốn để hình dung tư thái lúc khóc của Dương Quý phi, sau này người ta dùng câu này để hình dung dáng vẻ lúc khóc của người co gái đẹp. Xuất xứ: thời Đường, trong 《Trường hận ca》 của Bạch Cư Dị: “玉容寂寞泪阑干,梨花一枝春带雨。”
Phiên âm : “Ngọc dung tịch mịch lệ lan can,lê hoa nhất chi xuân đái vũ。”
Dịch nghĩa: “Vẻ ngọc âm thầm vẫn dài hàng lệ, một cành hoa lê đẫm hạt mưa xuân”
Dịch thơ: “Lệ dàn mặt ngọc lưa thưa
Cành lê hoa trĩu hạt mưa xuân đầm”
Về đến Tướng phủ, thu dọn đồ đạc của mình, Tiểu Tiểu đi đên bên ngoài phòng của Thủy Thủy, mơ hồ nghe thấy tiếng nói nghẹn ngào ở bên trong. Chắc không phải Thủy Thủy đấy chứ? Nàng gõ gõ cửa, đẩy cửa tiến vào, lại nhìn thấy một mỹ nhân hoa lê đẫm mưa khóc, mà Thủy Thủy thì đang đứng một bên để an ủi. Nàng ta là ai?
“Thủy Thủy, chuyện gì vậy?” Mỹ nhân vừa khóc, tuy rằng bản thân không phải là nam nhân, nhưng nhìn dáng vẻ thương tâm của nàng ta, vẫn là phải quan tâm một chút.
Mỹ nhân đang khóc liền ngẩng đầu lên, son phấn trên mặt sớm đã lem hết, Thủy Thủy lấy khăn tay cẩn thận lau mặt cho nàng ta, lau đi lớp phấn son dày đặc, lộ ra một khuôn mặt trắng nõn, cảm thấy có bảy tám phần giống với Tiểu Tiểu.
“Tiểu Tiểu, cô về rồi. Đây là tỷ tỷ của ta, Thủy Tiên!” Thủy Thủy thương tâm nói. Tỷ Tỷ về liền khóc lóc thành cái dạng này, không cần nghĩ cũng biết là đã ở trong cũng chịu ủy khuất, chính mình sao lại không lo lắng cho được.
“Thủy Tiên? Chính là cái người gọi là cái gì Tiên phi hả?” Tiểu Tiểu tò mò hỏi. Nhìn nữ tử có phần giống với mình này, Tiểu Tiểu cảm thấy nàng ta thật đáng thương, gả cho Hoàng đế lão đầu kia không nói, lão đầu kia lại còn có vô số nữ nhân….
“Là Tiên Quý phi! Tiểu Tiểu, phi và Quý phi hơn kém nhau một bậc, cái này không thể nói lung tung đâu nha….” Thủy Thủy liếc Tiểu Tiểu một cái, thở dài nói: “Tỷ, con người Tiểu Tiểu là như vậy, lòng ngay thẳng miệng nhanh nhẹn, tỷ đừng để bụng nha… cô nương ấy là hảo bằng hữu của muội, có chuyện gì cứ nói với cô ấy, nói không chừng cô ấy có thể giúp được tỷ?”
Thủy Tiên ngẩng đầu nhìn ta một cái sau đó thở dài nói: “Tiểu Tiểu cô nương, đa tạ cô! Nhưng chuyện của ta, ai có thể giúp được ta chứ?”
Cái gì? Ta không giúp được hả? Tiểu Tiểu buồn bực nhìn nàng ta, cũng quá xem thường người đi. Cho dù cô muốn ta đi trộm nội tiết (đồ lót) của Hoàng thượng ta cũng có thể giúp cô làm được, chẳng lẽ so với việc này còn khó hơn sao?
“Thủy Tiên tỷ tỷ, rốt cuộc có chuyện gì, tỷ nói ra đi, ta nhất định sẽ cố hết sức giúp tỷ.” Tiểu Tiểu thành thật nói. nói xong trong lòng liền hối hận, từ lúc nào mà mình thích làm việc nghĩa như thế? Không có thù lao thì nhiệt tình như thế để làm gì?
“Kỳ thực, ngày tháng trong cung của tỷ tỷ không tốt chút nào…” Thủy Tiên u buồn nói, nói đến chuyện ngươi lừa ta gạt ở trong cung, nói đến sự bội tình bạc nghĩa của Hoàng thượng, nói đến sự lãnh khốc vô tình của hắn, nói đến sự thống khổ tan nát cõi lòng của mình…
Tiểu Tiểu nghiêm túc lắng nghe, tuy rằng bản thân lén đến Hoàng cung mấy lần, nhưng lại không ngờ quan hệ người bên trong lại phức tạp như vậy, cũng khó trách Thủy Tiên lại đau lòng. Nhưng mà cái này mình thật sự là không giúp được tỷ ấy rồi, trừ phi là tỷ ấy chết…
“Tỷ tỷ, tỷ vẫn còn chưa quên được Lâm ca ca sao?” Thủy Thủy hai mắt ướt đẫm, lo lắng hỏi.
“Lâm