Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343325

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3325 lượt.


Ban nãy nàng ta suýt nữa thì quên, so đo với tên nhóc này làm gì, nàng ta có Lân vương cơ mà, đợi Lân vương cưới nàng ta rồi, nàng ta chính là vương phi, nàng ta muốn dọn dẹp tên nhãi này thế nào cũng được.
“Gả cho Lân vương? Dựa vào cô á?”
Điểm Điểm khinh thường nhìn nàng ta, Lân vương là của mẹ, ánh mắt của người cao thế kia, người lại yêu mẹ như thế, ả đàn bà này nghĩ dễ quá rồi nhỉ? Lân vương là ai, mỹ nữ dạng gì chưa thấy qua, ngay đến công chúa người cũng chẳng để vào mắt, dựa vào nàng ta á, đánh giá cao bản thân quá rồi đấy?
“Ta thì sao? Tiểu tử thối, một đứa con nít như mày, làm gì có mắt. Lân vương thích ta, trong bụng ta đang mang, chính là cốt nhục của Lân vương…nếu không thích ta, chàng có thể để ta mang thai đứa con của chàng chắc?”
Nhìn vẻ kinh ngạc kia của Điểm Điểm, Thủy Thủy cao hứng ngẩng đầu, kiêu ngạo nhìn Điểm Điểm, Điểm Điểm ngẩn ra giây lát, thở dài như ông cụ non:
“Hết rồi, nữ nhân này điên rồi. Trong bụng cô có hài tử hả? Sao ta không thấy? Hơn nữa gần đây cha ta giữ mình trong sạch lắm, sao có thể làm cho nữ nhân khác mang thai được? Nếu như để mẹ ta biết, Lân vương sẽ rất thảm…”
“Cha mày…”
Thủy Thủy kinh ngạc nhìn bé trai này, không phải nói Lân vương đã nhận một đứa bé gái bốn năm tuổi làm con à? Đứa bé trai này sao lại gọi Lân vương là cha chứ? Chẳng lẽ nó là nữ cải nam trang?
Thủy Thủy đứng dậy, một phát bắt lấy Điểm Điểm, Điểm Điểm kêu to:
“Bỏ ta ra, nữ nhân thối! Nếu như không vì mẹ, ta đã sớm chẳng khách khí với cô rồi…”
“Hừ, ta không bỏ ra, mày làm được gì? Cởi quần ra, ta xem xem mày rốt cuộc là nam hay nữ!”
Thủy Thủy dữ tợn nhìn bé, Điểm Điểm lắc lắc đầu, lớn tiếng nói:
“Nữ nhân này, đồ bệnh! Bọn ta hảo tâm hảo ý cứu cô, cô còn đối xử với ta như vậy…gia gia, nữ nhân này muốn cởi quần của con…”
Điểm Điểm còn chưa la hết, một bàn tay liền đập tay Thủy Thủy ra, cũng bế Điểm Điểm qua, Thủy Thủy ôm cái tay bị đánh đau, không thể tin được nhìn Vu Hoa:
“Ca, sao huynh lại đánh muội? Huynh vì tên nhóc thối tha này, vậy mà lại đánh muội?”
“Thủy Thủy, muội không thể tổn thương nó!”
Ôm Điểm Điểm, Vu phu nhân cũng mở mắt, dịu dàng cười cười:
“Con tên Điểm Điểm?”
Bà vuốt ve đầu Điểm Điểm, phiền muộn trong lòng sau khi nhìn thấy Điểm Điểm tự dưng vui vẻ hẳn lên.
“Bà là…bà không phải là mẹ của mẹ con đấy chứ? Gia gia nói, lần này ông ấy phải cứu là người nhà của mẹ, bà là bà ngoại của con hả?”
Ngây thơ chớp chớp mắt, Điểm Điểm không biết, lời của bé, cứ như tảng đá bự, ở trong lòng những người trong xe, làm dẫy lên cơn sóng lớn.






“Bà ngoại?”
Những người trong toa xe đều kinh ngạc liếc về phía Điểm Điểm, bà ngoại, thế là ý gì?
“Cháu tên Điểm Điểm đúng không? Cháu không phải là đứa con gái mà Lân vương nhận nuôi hay sao? Tại sao lại gọi bà ngoại?”
Vu Hoa gian nan tiêu hóa tin tức này, bà ngoại, nó không phải là con của Tiểu Tiểu và Lân vương chứ? Nhưng điều này không thể nào, lúc Tiểu Tiểu mới đến, căn bản không quen biết Lân vương, lần đó khi mình mời Lân vương đến phủ là lần đầu tiên Tiểu Tiểu gặp Lân vương. Nếu nàng sớm đã quen biết Lân vương, thế nàng đến kinh thành có thể trực tiếp đi tìm ngài ấy, mà không phải…
“Điểm Điểm, cháu là con gái của Tiểu Tiểu?”
Là gì? Ông nói không nên lời, ông là gì đây, là hung thủ truy sát con gái mình, cũng là người dồn mẹ của Điểm Điểm vào chỗ chết. Vả lại, đáng cười nhất là, ông còn là cha của Tiểu Tiểu, là người cha mà Tiểu Tiểu đã cứu thoát tính mạng từ trong nhà lao…
“Con biết, gia gia từng nói với con, con phải gọi ông là ông ngoại, đúng không?”
Chớp chớp đôi mắt to ngây thơ, Điểm Điểm làm ra vẻ cực kì đáng yêu. Biểu tình của bọn họ thật kì lạ quá, chẳng lẽ từ khi nào mà mình trở nên xấu xí rồi à? Bọn họ nhìn thấy mình sao lại kinh ngạc như vậy, mình là siêu cấp vô địch tiểu soái ca Điểm Điểm người gặp người thích hoa gặp hoa nở cơ mà.
“Đúng, đúng…” khẽ trả lời, mắt Vu tướng cũng ẩm ướt, thật muốn bật khóc giống phu nhân, nhưng ông không thể, bên cạnh còn có mấy đứa con cơ mà? Hai ngày nay, đầu óc ông sắp không hoạt động được nữa, bỗng nhiên xuất hiện thêm một cô con gái cổ linh tinh quái đã đủ khiến ông kinh ngạc rồi, hơn nữa đứa con gái này vốn đã chết từ hai mươi năm trước…
Giờ thì hay, không chỉ là con gái, thậm chí đến cháu ngoại cũng có nốt, thì ra bây giờ ông có thể tìm một nơi ẩn cư, ngậm kẹo đùa cháu được rồi.
“Không…không thể nào…mày không phải con trai của Lân vương, sao mày có thể là con trai của Lân vương được…Lân vương không có con, chỉ có trong bụng ta đây mới là của Lân vương…”
Sự cảm động trong xe chẳng hề kéo dài lâu, giọng của một kẻ mắc bệnh điên vang lên, Thủy Thủy chạy hai bước tới đó, cũng chẳng biết lấy sức lực từ đâu, một phát đẩy Vu tướng ở bên cạnh Điểm Điểm ra, một phát đẩy Vu phu nhân…hai người đều không đề phòng trước, không cẩn thận liền té ngồi xuống đất, lại thấy Thủy Thủy đã bóp cổ Điểm Điểm, dùng sức mà bóp…
“Nữ nhân điên, ngươi…” Hô hấp bỗng trở