Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342904
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2904 lượt.
ểu, tại sao nàng có thể vui vẻ hòa nhã với Lân vương, thậm chí là với Hoàng thượng, nhưng lại không thể dùng vẻ mặt ôn hòa để đối xử với mình chứ?
“Không biết! Tiểu Tiểu ta làm việc, trước giờ đều tùy tính mà đến, tùy tính mà đi. Lần đầu tiên nhìn thấy ngài, đúng lúc nhìn thấy ngài đối xử như thế với một cô gái. Ta cũng là một nữ nhân, ta hiểu cách nghĩ của nữ nhân, cho dù nàng ta có làm không đúng đi chăng nữa, cho dù là nàng ta có lỗi, ngài cũng không thể đối xử với nàng ta như thế chứ? Cho nên, ta…sau đó ta lại suýt nữa bị ngài khống chế được, chỉ đành phải hầu hạ ngài cho tốt thôi…”
Nhẹ thở dài một tiếng, thật ra Sóc vương cũng không tệ, là một người rất nhanh trí.
“Thế sau này thì sao, cái lần sau đó, lại là vì sao…”
Trong lòng cảm thán một lúc, cả đời hắn hận nhất là nữ nhân sử dụng tâm cơ với mình, kết quả không ngờ mình lại bại trên thân nữ nhân có tâm cơ kia, bại trên người nữ nhân mà hắn trừng phạt kia. Khi đó, hắn cũng chỉ là tùy tính mà phạt thôi, nhìn thấy Tiểu Tiểu, vốn tưởng là trời giáng diễm ngộ, ai ngờ lại là sự trừng phạt trí mạng!
“Đấy là bởi ta biết thân thể ngài có thể bách độc bất xâm, đơn thuần chỉ là muốn thử máu trên người ngài mà thôi. Không ngờ nghiên cứu lâu như vậy cũng không có tiến triển mang tính đột phá gì, phỏng chừng là đợi sau này có cơ hội, ta lại thử nghiên cứu kĩ một chút. Ngài không cảm thấy nghiên cứu kia rất có ý nghĩa hay sao?”
Tiểu Tiểu cười tinh nghịch, cũng chỉ có nàng, trong lúc như vậy, vẫn có thể không tim không phổi mà cười như vậy được thôi.
“Nàng tự tin quá nhỉ, còn có thể sống đến lúc đó hay không còn chưa chắc đâu đấy? Hoàng huynh cũng chưa chắc sẽ thả nàng ra ngoài, tội của nàng đủ để xử chết được rồi!”
Sóc vương ha ha cười to, nếu như nàng rơi vào trong tay hắn, hắn sẽ dạy dỗ nàng một phen, nhưng bây giờ nàng đang rơi vào trong tay hoàng huynh, không phải nằm trong tay hắn. Hắn chỉ có thể xa xa mà nhìn nàng, cái con người chẳng giống đang ngồi tù tẹo nào này.
“Đúng thế, với ta mà nói, sống chết chẳng sao cả. Nhưng ta nghĩ Hoàng thượng không phải là người nhỏ mọn như thế, ta tin tưởng ngài ấy nhất định sẽ thả ta ra ngoài.”
Sẽ ư? Hoàng thượng có lẽ sẽ thả nàng ra, nhưng cái giá lại là…
“Nhưng ta cảm thấy, có lẽ hoàng huynh sẽ không giết nàng đâu!”
Ngưng tiếng cười, trên mặt Sóc vương mang theo một tia lo âu, hắn nhìn không lầm đâu, ắt hẳn hoàng huynh đã yêu cô gái này mất rồi. Haizz, đâu chỉ có hoàng huynh, ngay cả hắn cũng…
“Sóc vương, ngài nên biết, cho dù ngài ấy muốn giết ta, ta có chết hay không còn chưa chắc à nha…”
Tiểu Tiểu cười khẽ, không giống như đang đàm luận sinh tử của nàng, ngược lại giống như đang nói về thời tiết bên ngoài vậy, trong ánh mắt nàng mang theo một tia mông lung:
“Mạng của ta cứng lắm, sẽ không toi dễ dàng vậy đâu. Vả lại trên đời này còn có người mà ta quyến luyến, ta vẫn không nỡ rời xa!”
“Tiểu Tiểu, không trả lời được sao? Nếu như có một ngày, nàng rơi vào tay ta, ta tuyệt đối sẽ khiến cho nàng phải ngoan ngoãn nói ra hết tất cả…”
Hừ lạnh một tiếng, nếu như không phải cố kị hoàng huynh, Sóc vương thật sự sẽ tiến vào, bổ đầu nàng ra xem thử trong lòng nàng rốt cuộc đang nghĩ cái gì.
“Sẽ không có ngày đó đâu, đối với những việc trước kia, ta nguyện ý nói tiếng xin lỗi! Nhưng sau này, ta hi vọng hai chúng ta sẽ không liên quan gì nhau nữa…”
Yếu ớt nói ra câu cuối cùng, Tiểu Tiểu mệt mỏi nhắm mắt lại, Sóc vương khó ứng phó hơn Hoàng thượng, nàng vẫn luôn biết, nhưng bây giờ chân chính lĩnh hội thêm lần nữa, trong lòng nàng vẫn cảm thấy mệt mỏi.
“Không đời nào, chuyện nàng thiếu ta còn nhiều đấy, sao có thể không liên quan gì nhau được? Tiểu Tiểu, trong lòng nàng ắt hẳn rất rõ, nàng còn thiếu ta một lời giải thích!”
Thân ảnh cô ngạo nặng nề đi về phía cửa thiên lao, trong lòng Tiểu Tiểu cả kinh: cái gọi là lời giải thích, là chỉ cái gì? Chẳng lẽ Sóc vương cũng biết bí mật kia? Hoặc là hắn đã bắt đầu hoài nghi thân phận của Điểm Điểm?
Chuyện của Điểm Điểm, trừ mình và sư phụ, người biết nhiều nhất cũng chỉ có Lân vương thôi mà? Lân vương không thể nào nói ra, lẽ nào lúc nàng nói với Lân vương, có người nghe lén sao? Thế trong phủ của Lân vương, há chẳng phải là có gian tế của Sóc vương? Hoặc là, ngay đến Hoàng thượng cũng đã biết rồi?
Bất an đứng dậy, Tiểu Tiểu bắt đầu đi lại trong lao, nàng bây giờ không gặp được Lân vương, cũng không gặp được sư phụ, không đưa tin cho họ được! Cũng không biết cả nhà Vu tướng sắp xếp sao rồi, thời gian một ngày chắc là chưa sắp xếp ổn thỏa nhỉ.
Nhìn khóa lớn trên cửa nhà lao, Tiểu Tiểu do dự hồi lâu, khóa này, căn bản không làm khó được nàng, cho dù không có chìa khóa, không có trang sức, muốn mở khóa cũng dễ như trở bàn tay, nhưng sau khi mở khóa thì sao? Nàng có thể chạy được bao xa, có thể bay được bao lâu? Nàng đến là vì cứu Vu gia, nếu như bây giờ nàng rời đi, thế há chẳng phải nỗ lực của nàng đều trở thành công cốc hay sao?
Vỗ vỗ đầu, nàng không t