Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342830

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2830 lượt.

ẹ đã từ bỏ rồi; mà phương án thứ hai cũng không được luôn, bởi vì có người thích mẹ, yêu mẹ rồi, nhưng mẹ muốn theo ai á hả? Hình như vẫn là cha thích hợp hơn, Hoàng thượng có nhiều phi tử như thế, nhưng cha đã vì mẹ mà giải tán hết đám phụ nữ kia rồi…”
Điểm Điểm cười khanh khách, lời nói ra, khiến long nhan Hoàng thượng đỏ ửng cả lên. Đám phụ nữ kia, căn bản không phải do hắn muốn, sao có thể vì vậy mà loại bỏ mình chứ?
“Nói như vậy, Lân càng không thích hợp rồi, Lân vừa mới nghênh cưới công chúa, cũng xem như là người đã có vợ, ngược lại là ta hình như thích hợp nhất…”
Sóc vương hưng phấn gục gặc đầu, không ngờ ông lão lại đưa ra điều kiện như vậy, xem ra khi đó để Lân vương cưới công chúa là cực kì đúng đắn, nhìn thử điều kiện của ông lão là biết, rõ ràng là nói tới mình đây mà?
Hai ánh mắt phẫn hận đồng thời bắn tới, Sóc vương vội nín họng, Lân vương không vui nhíu mày:
“Ả đàn bà kia, bỏ nàng ta là xong. Cưới nàng ta là do hai người lo liệu, ta đâu có đồng ý. Sóc, lẽ nào đệ cũng thích Tiểu Tiểu? Nhưng người mà Tiểu Tiểu thích chỉ có mình ta thôi, nàng là của ta, ai cũng đừng hòng cướp!”
Quay đầu lại, Lân vương hung hăng lườm Hoàng thượng một cái, đắc ý cười nói:
“Vả lại, đứa con trong bụng Tiểu Tiểu, chính là cốt nhục của đệ, nàng chỉ có thể gả cho đệ thôi!”
Thật là phải cảm tạ Thủy Thủy, nếu như không phải nàng ta, ngày đó Tiểu Tiểu cũng sẽ không dạ dược mình, hai người cũng sẽ không thể có phu thê chi thực, cũng không thể…
“Lân, có một chuyện hình như huynh vẫn luôn giấu chúng ta, chuyện của Điểm Điểm có phải huynh nên nói một chút hay không? Có lẽ, Điểm Điểm chưa chắc đã là con trai của huynh nhỉ?”
Nói đến con trai, Sóc vương nhìn về phía Điểm Điểm, cũng nghĩ đến lời nói của Điểm Điểm, chuyện của Điểm Điểm. Lân vương chắc chắn biết rõ hơn cả, Điểm Điểm tám phần là liên quan đến sự việc lần đó, cho nên Lân vương mới lựa chọn lược bỏ.
“Chuyện này không gấp, ta đi cứu Tiểu Tiểu về trước đã!”
Lân vương hung hăng lườm Điểm Điểm một cái, chắc chắn là tên tiểu tử này tiết lộ đây mà. Lần trước cũng chính là nó để lộ tin tức. Nhìn thấy cái trừng mắt của cha, Điểm Điểm vội vã xua tay:
“Cha ơi, con chưa nói cái gì hết, không phải con nói…”
Không phải con nói mới lạ ấy? Tên nhóc này, hình như rất có hứng thú với thân thế của chính mình, nó ấy à, phỏng chừng không phải là do không cẩn thận nói ra, chắc chắn là cố ý nói với Sóc vương, ắt hẳn là cũng muốn nhân cơ hội tìm cha ruột của mình chứ gì?






Tính cách của Dạ Hoặc chỉ có thể dùng từ ‘vui giận thất thường’ để nói thôi, từ ngày bị Tiểu Tiểu cắn cho phải rời đi, y bỗng biến mất tăm luôn. Nhìn y rời đi, Tiểu Tiểu thở dài một hơi, một chút ít độc trên cơ thể không ảnh hưởng gì đến đứa bé, chỉ cần không thất thân là được rồi.
Căn phòng mà Tiểu Tiểu ở, là một tiểu viện độc lập, Dạ Hoặc không tìm đại phu đến khám bệnh cho Tiểu Tiểu, mà trong căn phòng này không có bất cứ dược liệu nào xài được, ngân châm thì càng khỏi phải nói, cứ như thế này, Tiểu Tiểu sẽ ở trong này đến phát bệnh mất thôi. Đã nằm trên giường năm ngày rồi, trên người Tiểu Tiểu thật sự sắp mọc nấm đến nơi, nàng mới kiên trì muốn xuống giường.
“Cô nương, chủ nhân nói rồi, sức khỏe của cô bây giờ còn yếu, không thể xuống giường!”
Người nói câu này, chính là một tiểu nha hoàn vẫn luôn bên cạnh hầu hạ Tiểu Tiểu, đúng lúc trên núi tới mùa đào chín, cha mẹ nàng ta liền đặt tên nàng ta là Đào Nhi.
“Đào Nhi, cứ nằm tiếp nữa, ta sẽ khỏi xuống đất được luôn. Vốn chẳng có bệnh gì, nhưng nằm thế này, ta sẽ nằm đến phát bệnh mất thôi…”
Lời nói hung ác, khiến cho nha hoàn rõ ràng là run rẩy một chút, Đào Nhi ngẩng đôi mắt chứa lệ lên, nhìn ánh mắt có chút nghiêm túc kia của Tiểu Tiểu, sau đó mới cúi đầu xuống, từ từ đi đến bên Tiểu Tiểu, nhẹ nhàng giúp Tiểu Tiểu xoa bóp cái chân có hơi cứng ngắc kia。
“Cô tên Đào Nhi đúng không? Ta ghét nhất người ta hở một tí là khóc, sau này ít khóc trước mặt ta đi, nghe rõ chưa hả?”
Sao bỗng dưng cảm thấy, bản thân nàng lại đáng ghét như vậy nhỉ? Tiểu Tiểu nghiêng đầu, im lặng suy nghĩ một chút, ai bảo Đào Nhi này là người của Dạ Hoặc làm chi? Dạ Hoặc, chắc là bận rộn bên ngoài rồi nhỉ? Không biết khi nào y về, nàng phải thương lượng với y một chút, có thể đưa nàng rời khỏi đây được không.
Nói thật lòng! Đến đây lâu như vậy, cái nàng nhìn thấy cũng chỉ có một gian phòng ngủ, mà người gặp được cũng chẳng nhiều, trừ Dạ Hoặc thì chỉ có Đào Nhi nhát gan này thôi. Haizz, thật không biết bên ngoài của tổ chức sát thủ này như thế nào? Đợi khi độc của mình giải được rồi, nhất định phải ra ngoài tham quan thỏa thích một lần mới được. Nói sao thì Tiểu Tiểu nàng cũng đã đến một chuyến rồi, không tham quan một chút, vui chơi thỏa thích, thì thật có lỗi với bản thân nhỉ?
“Đào Nhi, ta hôn mê mấy ngày mới tỉnh?”
Đúng rồi nhỉ, phải tiện thể mang về một chút tin tức mới được. miễn cho sư phụ và Lân vương lo lắng. Chắc chắn là họ rất sốt ruột, suy cho cùng t