Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342838
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2838 lượt.
a? Trong mắt thằng bé cũng chỉ có Lân vương sao? Sóc vương cười cay đắng, Điểm Điểm và Tiểu Tiểu, người mà hai người bọn họ thích đều là Lân vương, mà Lân vương thì còn hơn thế nữa, thậm chí nhận Điểm Điểm làm con…Điểm Điểm nhỏ như vậy, có phải có thể moi được chút gì từ trong lời nói của nó hay không?
“Điểm Điểm, tại sao con lại chạy khỏi gia gia? Có phải đã chọc giận gia gia rồi không?”
Tựa như bà phù thủy muốn bắt công chúa Bạch Tuyết, Sóc vương đầy vẻ ôn hòa.
“Điểm Điểm cũng không biết tại sao gia gia lại không vui, nhưng Điểm Điểm thật sự đâu làm gì sai. Ả đàn bà xấu xa kia, cả ngày đều muốn dụ dỗ cha, bây giờ gia gia nói nàng ta mất trí nhớ rồi, lại suốt ngày theo sau Điểm Điểm, Điểm Điểm chẳng qua chỉ…”
Cuối cùng cũng có người nghe bé ấm ức kể lể rồi, Điểm Điểm đem chuyện hôm đó, thêm mắm dặm muối nói hết một lượt, mà Sóc vương thì lại bật cười lớn, hắn cười run hết cả người, hỏi:
“Con nói là, đứa bé bị mất của Thủy Thủy, không phải của Lân vương?”
Khó trách từ đầu đến cuối Lân đều không thừa nhận. Cũng phải thôi, chuyện như vậy, bọn hắn sao có thể không rõ? Tùy tiện một đứa bé liền muốn đổ lên đầu bọn hắn, Thủy Thủy kia cũng thật là ngu xuẩn.
“Ừm, đúng thế, đấy là con của cái tên Lâm gì đó ở bên cạnh dì, cho nên ả điên Thủy Thủy kia mới nhảy khỏi xe ngựa, đứa bé mất rồi, nàng ta liền mất trí nhớ luôn…”
Điểm Điểm ra vẻ thở dài như người lớn, thật ra Thủy Thủy cũng rất đáng thương, con đã không còn, còn mất trí nhớ nữa…
“Nhưng Điểm Điểm nè, mấy chiêu chỉnh người của con thật không thua kém so với mẹ của con chút nào nhỉ. Thật không biết cha ruột của con là ai, sao lại có đứa con bụng dạ quái gở như con thế chứ? Y cũng có phúc thật đấy…”
Sóc vương tán thưởng nhìn Điểm Điểm, nếu như mình có được đứa con tinh quái như vậy thì tốt biết mấy, tuy có chút nghịch ngợm, nhưng sự thông minh này, nhìn thôi đã khiến người ta ưa thích rồi.
“Haizz, chuyện này cha đã nói không được nhắc tới nữa, thật ra ai là cha Điểm Điểm cũng chẳng sao hết, đối xử tốt với Điểm Điểm và mẹ là được. Cha nói rồi, dù sao cũng là một món nợ hồ đồ, Điểm Điểm bảo đảm là huyết mạch hoàng thất thế là đủ. Nếu như mẹ không vì điều tra thân thế của Điểm Điểm, cũng sẽ không hồ đồ mà vào cung, nhất thời gây ra một đống chuyện như vậy. Mẹ cũng không biết cha của con là ai, nếu như biết, thì đã chẳng vào cung rồi…”
Ra vẻ người lớn nói xong, Điểm Điểm bỗng bật cười, chỉ vào Sóc vương nói:
“Thật ra, thúc và Hoàng thượng cũng có khả năng là cha ruột của Điểm Điểm đấy. Điểm Điểm nghĩ, chắc cha sợ đến lúc biết được sự thật, ngược lại không dễ đối mặt với con và mẹ, cho nên mới không tiếp tục điều tra nữa. Có điều, con thích cha rồi, làm con trai của ông ấy con rất vui!”
Hiểu chuyện như Điểm Điểm, tuy chỉ nói đôi câu vài lời, những lời phía sau càng như thể kể chuyện cười, nhưng lòng Sóc vương vẫn thắt lại: Xem ra, hắn phải tìm Lân vương nói chuyện đàng hoàng một lần, vấn đề của Điểm Điểm thật ra là một vấn đề lớn.
“Điểm Điểm, con có thể nào là con trai của ta hay không?”
Ôm lấy bé, Sóc vương tự hỏi. Nhưng câu này hắn không nói với Điểm Điểm. Đưa bé về kinh, gặp Lân vương rồi hẵng nói vậy?
Thời gian bốn ngày không hề dài, nhưng trong cái viện nhỏ bé kia, sớm đã như muốn lật trời luôn rồi, lòng mọi người đều thắt chặt lại, bởi vì đứa bé kia, đã mất tích tròn bốn ngày.
“Điểm Điểm, con đang ở đâu thế? Có khi nào bị người ta bắt đi rồi không?”
Vu phu nhân nước mắt giàn giụa, vẻ ưu sầu hiển rõ trên gương mặt như vậy, mà Vu tướng càng ảo não ngồi bên cạnh, một tiếng rồi lại một tiếng thở dài.
“Đứa bé này, ắt hẳn là rời khỏi đây rồi nhỉ?”
Ông lão ngẩng đầu lên, vì tìm Điểm Điểm, ông đã nán lại đây bốn ngày rồi, phải mau chóng trở về, Tiểu Tiểu và Điểm Điểm đều phải tìm, xem ra phải tìm chúng nó giúp đỡ rồi đây。
“Đều tại Thủy Thủy, nếu như không phải vì nó…”
Khi đó lúc nhìn thấy, bọn họ cũng cảm thấy Điểm Điểm hơi nghịch ngợm một chút, nhưng chưa hề nghĩ sẽ đánh bé thật, nhưng đứa bé này lại sợ hãi trốn đi, hơn nữa trốn liền bốn ngày, cũng chẳng biết một mình bên ngoài ăn cơm có no không, ngủ có ngon hay không?
“Không trách nàng ta được. Ta phải về núi trước đã, bảo bọn Hổ Tử Như Nhi tìm, so với chúng ta tìm thì bớt việc hơn nhiều. Các người cũng đừng thường xuyên ra ngoài, phải biết rằng chắc hẳn Hoàng thượng vẫn đang âm thầm tìm các người, nếu như các người bị bắt về, Tiểu Tiểu biết được cũng sẽ không yên tâm.”
Bỏ đi, nể tình họ lo lắng cho Tiểu Tiểu, lo lắng cho Điểm Điểm, ông lão sớm đã tha thứ cho họ rồi. Về chuyện của Tiểu Tiểu, ông cũng đã hỏi quản gia, đấy là tư tâm của quản gia, Vu tướng và phu nhân vốn không biết chuyện.
Trước khi đi, ông lão dặn dò lần nữa:
“Nhớ kĩ, không được thường xuyên ra ngoài, tuyệt đối đừng để bị triều đình bắt về, đừng có gây thêm phiền phức cho ta và Tiểu Tiểu, đợi chỗ Tiểu Tiểu có tin tức rồi, tự ta sẽ báo bình an cho các người.”
Càm ràm luôn miệng, nhưng cũng là sự lo lắng của ông. Chuyện bên này, vốn chẳng liên quan gì đến ông, nhưng yêu a