XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342831

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2831 lượt.

i, phỏng chừng là nói muốn để Hoàng thượng dùng nước tiểu đồng tử nên mới……
Hoàng thượng cao ngạo như vậy, sao có thể uống cái thứ đó được? coi vậy mà mấy tên thái y đó cũng được dạy dỗ không ít nhỉ? Bất quá cái này không liên quan đến mình, mình chỉ là muốn hồi báo một chút “thâm tình” cho hắn mà thôi.
Dám đối xử với ta như thế, đây chỉ là lễ vật nhỏ thôi. Hi vọng hắn có thể học ngoan một chút, mình cũng sẽ không làm khó hắn.
“Nương nương, sao Hoàng thượng có thể dùng cái thứ đó được chứ? Nô tài cũng chỉ là hiếu kỳ mà thôi, mong nương nương chỉ giáo…”
Hỷ công công vội vàng di chuyển mục tiêu lên người mình, cho dù Hoàng thượng có thật sự dùng nước tiểu đồng tử đi nữa, cũng không thể truyền ra ngoài. Phải chú ý long uy, long uy, long uy ở đâu chứ?
“Là Hỷ công công hiếu kỳ à, vậy bản cung hảo tâm nói cho ngươi vậy, cứ uống như thường, một ngày khoảng ba lần. Mỗi lần dùng, không được quá nhiều, to bằng cái chén nhỏ này là được….”
Tay ước lượng ly trà, Tiểu Tiểu thành thật nói, thật ra trong bụng đã cười muốn chết rồi.
“Tạ nương nương chỉ điểm, tạ nương nương chỉ điểm, nô tài về trước đây….” Cư như lấy được báu vật, Hỷ công công vội vội vàng vàng chạy ra ngoài.
“Ha ha…..ha ha……” Tiểu Tiểu cười ha ha, suýt nữa thì đứt hơi, vừa nghĩ đến cảnh Hoàng thượng nhăn mặt uống “nước tiểu”, không hiểu sao lại cảm thấy thật hả dạ, nhìn thế nào cũng thấy thật thoải mái!
Đại lễ này thật không tồi, uống ba ngày là khỏi, còn có thể bồi bổ thân thể nữa chứ? Miễn cho hắn cả ngày sủng hạnh phi tử quá độ mà chết! xem xem Tiên phi của hắn, hiền lành biết bao, vì hắn mà suy nghĩ nè.
“Nha đầu thối, thật là quá nghịch ngợm, có ai mà chỉnh người khác như vậy không hả!”
Tiểu Tiểu ôm đầu, lại ai nữa đây?






“Nha đầu thối, thật là quá nghịch ngợm, có ai chỉnh người khác như vậy không hả!”
Kết quả của việc quá cao hứng, chính là bị người khác hung hăng cốc lên đầu , mà tiếng nha đầu thối kia, cũng chỉ có bảo bối sư phụ của nàng mới gọi thôi. Ôm đỉnh đầu bị cốc đau, Tiểu Tiểu ai oán nói: “Sư phụ, sao Người còn gọi con là nha đầu thối, nha đầu ngốc thế. Con có ngốc thì cũng là từ nhỏ bị sư phụ gõ đến ngốc. Hu hu, ra tay cũng không nhẹ một chút, đau chết đi được…..”
Tiểu Tiểu ủy khuất dẩu môi, qua hồi lâu mới nhảy dựng lên:
“Sư phụ, sao Người lại ở đây? Người đến lúc nào vậy?”
Lão nhân bóp trán thở dài, đồ đệ ngốc này, đúng là chẳng có chút tiến bộ nào cả! Mình đã ở đây được một canh giờ rồi, nó lại không cảm giác được? đã nói chuyện với nó lâu vậy rồi, nó mới nhớ ra mà hỏi “sư phụ, Người đến lúc nào vậy?”
“Haizz, biết ngay là vậy mà, nếu thấy khó tìm, thì cứ tùy tiện lôi một tên về là được rồi. Không phải Hoàng thượng thì là vương gia, bọn họ miễn cưỡng còn có thể nhớ được con.” Lão nhân khó xử nhìn nàng , nếu như lúc đó mình mà có mặt, nhất định sẽ bắt gian tại giường, cũng sẽ không xảy ra chuyện này rồi.
“Cái này, có thể tùy tiện lôi về à? Hình như có chút không thích hợp thì phải?” Trong đầu Tiểu Tiểu hiện lên hình bóng một người, nếu như phải làm vậy, hình như điều kiện của hắn là thích hợp nhất, tính tình tốt, đối xử với mình cũng tốt, lại còn là vương gia, có tiền có quyền. chỉ cần đuổi hết nữ nhân trong phủ của hắn, thì hắn chính là hoàn mỹ nhất rồi.
“Hết cách .….”
“Lão đại…..” một bóng người vội vội vàng vàng chạy vào, Tiểu Tiểu quay đầu lại nhìn, thì ra là Hoa Nguyên. Hoa Nguyên chấn kinh nhìn ‘nam nhân’ trong phòng của Tiểu Tiểu, trong phòng Lão đại sao lại có nam nhân, hơn nữa tuổi tác lại lớn như vậy, không lẽ Lão đại thích như vậy à?
“Chuyện gì?” Không chút hoang mang, Tiểu Tiểu hỏi như bình thường.
“Lão đại, chuyện hôm qua tỷ nói khi nào thì bắt đầu?” kinh ngạc qua đi, Hoa Nguyên run rẩy nhìn Tiểu Tiểu , sợ nàng sẽ hủy thi diệt tích. (*)
(*) Hủy thi diệt tích: Giết người diệt khẩu
“Cứ đợi đi, đây là sư phụ của ta, đừng có nói với người ngoài đấy, cô đi làm việc trước đi!” cảnh cáo nhìn Hoa Nguyên, Hoa Nguyên vội vàng chạy ra ngoài. Tiểu Tiểu đứng dậy, từ dưới giường lấy ra một cái hộp, mở ra bên trong là từng xấp từng xấp ngân phiếu.
“Sư phụ, đây đều là do con kiếm được, Người giúp con cất đi!”
Để lại một ngàn lượng làm vốn, còn lại đều giao hết cho lão nhân. Lão nhân chấn kinh nhìn xấp ngân phiếu kia của đồ đệ, nó biết kiếm tiền từ lúc nào vậy? Sao mình lại không biết nhỉ? Nếu sớm biết vậy, trực tiếp để nó nuôi là được.
“Đúng rồi, sư phụ, Người xuống núi rồi, Điểm Điểm của con thì sao?” đột nhiên nhớ ra gì đó, Tiểu Tiểu vỗ đầu hỏi. Điểm Điểm còn nhỏ như vậy, một mình trên núi rất nguy hiểm.
“Con đó, còn biết có Điểm Điểm hay sao? Thằng bé hiện tại đang ở trong khách sạn, buổi tối ta sẽ bế nó qua đây. Sư phụ xuống núi có chút chuyện, chắc phải ba bốn ngày mới xử lý xong, mấy ngày này con chăm sóc cho nó đi!”
Lão nhân nhìn nàng, bộ dáng hận sắt không thành thép, xem ra, không thể hi vọng gì nó được rồi, chỉ còn hi vọng vào Điểm Điểm thôi.
Lãnh cung, không phải là nơi có thể ở