Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342833
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2833 lượt.
lâu được, vội vàng nói mấy câu xong, lão nhân nhanh chóng rời đi.
Nghĩ đến buổi tối Điểm Điểm sẽ qua đây, Tiểu Tiểu cao hứng đi ra ngoài, chạy đến nhà bếp dặn dò:
“Làm chút điểm tâm vừa ngon vừa đẹp mắt! Buổi tối cần dùng!”
Mặc kệ ánh mắt khó hiểu của họ, Tiểu Tiểu ngâm nga hát, vui vẻ đi ra ngoài.
“Lão đại hôm nay sao thế nhỉ? Cao hứng đến vậy?”
“Đúng thế, thấy quái quái sao ấy….”
“Thì đó, chắc không phải là…..”
Đi được rất xa, cũng có thể nghe được tiếng nghị luận phía sau, đột nhiên nhớ ra cái gì đó, Tiểu Tiểu quay đầu lại, cười sáng lạn:
“Giúp ta một chút, ta muốn xuất cung!”
“Xuất cung? Lão đại, ra bằng cách nào?” Hoa Nguyên khó hiểu nhìn nàng, cái này hình như rất khó nha.
“Đón một vị bằng hữu qua đây, thuận tiện mua chút đồ chúng ta cần dùng, các người chuẩn bị thức ăn chờ ta về là được!”
************
“Tiền thái ý, còn chưa nghiên cứu ra được thuốc gì hay sao?” Hỷ công công nhìn Hoàng thượng vẫn còn đang ngủ, hai ngày nay, hắn đúng là tiều tụy đi không ít.
“Haizz, Hỷ công công, thật không dám giấu, thân thể của Hoàng thượng, căn bản không tra ra là bệnh gì….cho nên ……”
Tiền thái y lắc lắc đầu, mấy nếp nhăn trên mặt càng hiện lên rõ rệt, tóc cũng bạc đi nhiều.
“Tiền thái y, ta nghe nói nước tiểu đồng tử cũng là một loại thuốc, không biết…..” thử đề xuất một chút, Hỷ công công cũng không dám quyết định đến thuốc của Hoàng thượng.
“Nước tiểu đồng tử? đúng là một vị thuốc, mấu chốt là nó cũng không phải trị được bách bệnh. Hơn nữa, Hoàng thượng thân thể ngàn vàng, sao có thể dùng loại thuốc này chứ?” Tiền thái y khó hiểu nhìn Hỷ công công, sao đột nhiên lão lại đề cập đến nước tiểu đồng tử, không lẽ là lão ta?
“Tiền thái y đừng hiểu lầm, là ta cả ngày nghĩ đến bệnh tình của Hoàng thượng, trong lúc vô ý nghe được một vị công công nói đã từng dùng nước tiểu đồng tử chữa khỏi được bệnh, cho nên mới hỏi một chút, các người cứ tiếp tục nghiên cứu đi, tiếp tục đi…..”
Hỷ công công nhanh chóng lui ra, cũng không phải là thái y, có rất nhiều chuyện không thể biết cặn kẽ ngọn nguồn.
Tiền thái y trở về, mấy vị thái y liền vây lại, bảy mồm tám lưỡi hỏi:
“Tiền thái y, ngài nói xem tối nay chúng ta phải làm sao?” Người hỏi câu này là vị thái y họ Lưu, chính là vị thái y tối qua bị Hoàng thượng đá một cước, đến bây giờ bụng lão vẫn còn đau đây.
“Haizz, Lưu thái y, ngài cũng biết đấy, cách gì có thể thì chúng ta đã dùng hết cả rồi, bây giờ còn có thể làm gì được nữa ? Chỉ có thể đợi thôi !”
Tiền thái y thở dài một tiếng, ông cũng chẳng có cách gì hay, có bệnh có thể chữa bệnh, không có bệnh, tra không ra điểm dị thường, còn có thể chữa được gì nữa ? Tội nghiệp cho mấy đầu bếp ở Ngự thiện phòng kia, vẫn còn đang ngồi trong nhà lao.
“Tiền thái y, ý của ngài là——chúng ta đều bị…….” tay của Lưu thái y sờ sờ lên cổ, mấy vị thái y sợ đến nỗi rụt cổ lại.
“Biết sao được, ai bảo bệnh của Hoàng thượng chẳng có tí khởi sắc nào chứ ?” Thở dài một tiếng, hành y mười mấy năm, thật không ngờ lại bị một cái bệnh tiêu chảy hại chết, đúng là dọa người.
Mấy vị thái y cũng thở dài, không phải bọn họ không dụng tâm, là thật sự không biết phải làm sao mới giúp Hoàng thượng trị được bệnh, bọn họ trước giờ chưa từng tiếp xúc qua bệnh chứng này, ngay đến nguyên nhân gây bệnh cũng chẩn đoán không ra, làm sao mà trị bệnh được đây ?
“Tiền thái y, ngài nói xem có phải Hoàng thượng trúng độc rồi không ?” trong số đó có một vị thái y trẻ tuổi hơn chút đột nhiên lên tiếng.
“Trúng độc ? Ta cũng đã nghĩ qua, nhưng nếu là độc, dưới tình trạng thông thường có thể chẩn đoán được dị trạng, lần này Hoàng thượng không có bất cứ dị trạng nào, cho nên…..” ý tại ngôn ngoại, không phải trúng độc. Thật ra Tiền thái y nói cũng có lý, nếu như trúng độc, mấy người bọn họ sớm đã chẩn đoán ra rồi, còn cần phải đứng đây mặt nhăn mày nhó hay sao? Thức ăn không có vấn đề, cũng không phải độc, cũng không phải bị bệnh, vậy là cái gì ?
“Đúng rồi, lúc nãy Hỷ công công nói, ông ta từng nghe một vị công công nói, dùng nước tiểu đồng tử có thể trị được tiêu chảy, các người nói xem cái này được không ?” tựa như vô tình, Tiền thái y hỏi.
Không phải nói ngựa chết cũng có thể chữa thành ngựa sống hay sao ? bây giờ cũng hết cách rồi, phương pháp đó cũng chẳng có hại gì, chi bằng thử một lần đi. Hình như, xem Hoàng thượng là “ngựa chết” có chút bất kính.
“Tiền thái y, cái này vạn lần không thể. Hoàng thượng thân thể ngàn vàng há có thể dùng thứ đó ? Hơn nữa chúng tôi cũng chưa từng nghe qua nước tiểu đồng tử có thể trị được tiêu chảy.”
“Thì đó, Tiền thái y, không thể nghe theo mấy phương pháp hồ đồ này, sao có thể lấy long thể của Hoàng thượng ra làm thí nghiệm được chứ ? Không được không được…..”
“Tiền thái y, nếu như chúng ta để Hoàng thượng dùng thứ đó, nhất định sẽ bị chém đầu……”
……
“Dừng !” Tiền thái y đưa tay ra thủ thế, quần chúng đều dừng lại, nhìn Tiền thái y, Tiền thái y nói:
“Ý của các người ta cũng hiểu, vừa nãy ta cũng chỉ là tùy tiện nói ra mà thôi. Bất quá ta muốn hỏ