Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thục Nữ Dễ Cầu

Thục Nữ Dễ Cầu

Tác giả: Hải Thanh Cấm Thiên Nga

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2508 lượt.

Ích châu?" Tiết Đình hỏi, "Có cẩn thận tra xét không?"
"Đã tra, không có gì bất thường." Nói xong, hắn tiếp tục hăng say nói, "Nàng kia thật là đẹp, cách rèm xe bằng lụa mỏng cũng có thể nhìn ra, đáng tiếc khi đó ta quá bận rộn, không nhớ kỹ tên họ của nàng, quay đầu một cái liền quên mất. . . . . ."
Tiết Đình bất đắc dĩ nghe, chờ hắn cằn nhằn xong mới nói: "Văn Kính, ta từ Kiếm Nam mang về danh sách tặc phạm lẩn trốn, ngày mai đưa cho ngươi, ngươi phải cẩn thận tra xét."
Bùi Vinh ngẩn người: "Tặc phạm? Còn có người lọt?"
"Có." Tiết Đình cười nhạt, "Bắt được hắn sẽ lập công lớn."






Đèn Sáng
Thiệu Chẩn mang theo Ninh nhi, ở tại khách điếm trong Sùng Nhân phường. Trường An giá đất đắt như vàng, khách điếm không lớn, bày biện đơn giản, sạch sẽ thoải mái.
Thiệu Chẩn đem Ninh nhi dạo phố một vòng. Những người qua lại con đường này so với trên phố chợ thì khác xa, phần lớn ăn mặc tề chỉnh, xem ra đều là con em nhà quan lại.
"Những người này là thí sinh đi thi đến từ khắp nơi, chỗ này gần hoàng cung, đi lại tiện lợi, cho nên họ đều ở đây." Ở trong quán ăn dùng bữa, Thiệu Chẩn thấy Ninh nhi không ngừng nhìn ra bên ngoài nghiêng, mới giải thích, "Ở quanh đây có nhiều khách điếm, đều là mở dành cho những người này."
Ninh nhi gật đầu.
Hắn gọi người tính tiền, mang Ninh nhi rời đi.
Đã là buổi tối, khách điếm, lầu các đều treo đèn dầu sáng rỡ, người đi đường tới lui không dứt.
"Còn muốn đi dạo nữa không?" Thiệu Chẩn hỏi Ninh nhi.
Ninh nhi mệt mỏi lắc đầu.
Thiệu Chẩn cũng cảm thấy hôm nay mệt rồi, mang nàng trở lại khách điếm.
Đang muốn chia nhau về phòng, Ninh nhi chợt nhớ ra cái gì, hỏi hắn: "Thương thế của ngươi sao rồi?"
"Tốt lắm." Thiệu Chẩn lập tức trả lời.
"Thật?" Ninh nhi nghi ngờ nhìn hắn.
"Sắp khỏi rồi." Thiệu Chẩn nói: "Hôm đó quách Lang trung cho ta thuốc từ lúc đó không bị chảy máu. Hai ngày nay ta lại hầu như không dùng tay trái, sẽ khỏi rất nhanh."
Ninh nhi không tin: "Ngươi cho ta xem."
"Không cần xem, ta cũng không lừa ngươi."
"Ngươi chính là sẽ lừa ta."
"Thật sự sắp khỏi rồi !" Thiệu Chẩn cười chê, muốn đi vào trong cửa tránh nàng.
Ninh nhi không chịu, kéo ống tay áo của hắn: "Ta xem qua mới biết có khỏi hay không. . . . . ."
Thiệu Chẩn trong lúc rối rắm, chợt nghe một hồi tiếng cười nhẹ. Hai người ngơ ngẩn, quay đầu nhìn lại, thấy hai vú già của khách điếm, ngồi ở trong đình, mắt nhìn bọn họ, tiếng cười lại truyền đến: ". . . . . . Tiểu tình nhân cãi nhau đấy à. . . . . ."
". . . . . . Thật hoài niệm, ta cùng với vị kia trong nhà, năm đó cũng như vậy. . . . . ."
Tiểu tình nhân. . . . . . Khí nóng xông lên mặt, Ninh nhi nhìn tay mình, vội vàng buông tay áo Thiệu Chẩn ra.
Thiệu Chẩn da dày thịt béo, muốn bày ra một bộ dáng không quan tâm, lại nhìn đến Ninh nhi cả mặt đỏ ửng, ánh mắt tránh né, tâm chợt như bị gió thổi, đung đưa, đung đưa.
Ban đêm mờ mịt, Ninh nhi nhìn lên thấy Thiệu Chẩn cũng đang nhìn nàng.
Dưới ánh sáng của chiếc đèn lồng treo trên hành lang, trán cùng sống mũi hắn được chiếu ánh sáng dìu dịu, hai mắt thâm thúy, lại hình như có ngọn đèn ở bên trong chớp động, sáng quắc, khiến cho lòng nàng ầm ầm va chạm.
"Ngươi. . . . . . Trở về phòng nghỉ đi." Hắn nhỏ giọng nói.
Ninh nhi đáp một tiếng: "Ừ." Nói xong, cũng không dám nhìn thẳng vào mặt hắn, mang trái tim đang đập loạn, bước nhanh về phòng mình.
Sùng Nhân phường ban đêm cũng không yên tĩnh, tiếng hát tiếng cười từ quán rượu bên ngoài truyền đến, thật giống như đang ăn tết.
Ninh nhi nằm trên giường, thật lâu mới chậm rãi rơi vào mộng đẹp, ánh mắt Thiệu Chẩn tựa như vẫn đọng lại ở trong lòng nàng, thật lâu không tiêu tan.
Hắn. . . . . . Có hay không yêu thích ta một chút, không phải thích của biểu huynh đối với biểu muội? Trong mơ hồ, nàng thật muốn câu trả lời “có”.
Mà sát vách, người kia nằm ở trên giường cũng không ngủ được.
Mắt mở to, bên tai giống như có người nói: "Tiểu tình nhân. . . . . ."
Nhắm mắt lại, lại giống như thấy Ninh nhi đang nhìn hắn, ánh mắt dịu dàng.
Trong lòng như bị mèo cào.
Thật sự là tiểu tình nhân thì tốt rồi. . . . . .
Đừng nghĩ!
Thiệu Chẩn lật người, cố gắng nhắm mắt lại.
Ngày hôn sau, Ninh nhi ngủ nướng một giấc thật dài, khi tỉnh lại, sắc trời đã sáng rõ.
Bên ngoài có chút âm thanh truyền đến, giống như tiếng phố xá, nàng tỉnh táo ngồi dậy, nghĩ một lát, mới nhớ ra nơi này là Trường An.
Sau đó, nàng nhớ tới ánh mắt của Thiệu Chẩn đêm qua, trái tim lại chấn động một phen.
Đờ đẫn một chốc, nàng lắc lư đầu, cảm giác mình đang ngây người.
Vừa mới súc miệng xong, trên cửa truyền đến tiếng gõ.
"Ninh nhi." Là tiếng Thiệu Chẩn, "Đã dậy chưa?"
Ninh nhi vội đáp một tiếng, mở cửa.
Ánh sáng ùa vào, Thiệu Chẩn đứng trước cửa nhìn nàng, cười cười: "Quần áo cũ ngươi còn giữ không?"
Ninh nhi gật đầu: "Còn."
"Thay đi, chúng ta đi Nam Thành một chuyến." Thiệu Chẩn nói.
"Nam Thành?" Ninh nhi kinh ngạc.


XtGem Forum catalog