Tác giả: Hải Thanh Cấm Thiên Nga
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342503
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2503 lượt.
Tứ lang nhà chúng ta là thông thạo nhất, Thiệu lang sao không hỏi hắn?"
Thiệu Chẩn nói: "Hắn không phải đang ở Lợi châu sao?"
"Hai ngày trước mới trở lại rồi." Tôn Đại nói xong, hướng trong cửa hô, "Tứ lang! Thiệu lang tìm ngươi!"
Một lúc sau, một người từ trong viện đi ra, Ninh nhi nhìn sang, chính là chủ khách điếm ở Lợi châu Tào Mậu.
Tào Mậu nhìn thấy Thiệu Chẩn, tỏ vẻ kinh ngạc, rồi lại nhìn thấy Ninh nhi liền sáng tỏ.
"Ta đã sớm nói có quỷ mới tin ngươi," hắn làm mặt ngầm hiểu cười cười, liếc qua Thiệu Chẩn, "Chậc chậc, tìm thân thích ở Thương châu, tìm khắp cho đến tận Trường An."
Thuyền Rồng
Kho hàng của Tào gia rất lớn, Tào Mậu dành ra một góc ở hậu viện làm nơi ở.
Hắn dẫn Thiệu Chẩn và Ninh nhi vào trong, mới vừa mở cửa, liền nghe được tiếng kêu nho nhỏ, nhìn xuống thì thấy một con cún con, hình như mới sinh không lâu, hai con mắt long lanh.
Ninh nhi không nhịn được "Nha" một tiếng, đầy mặt vui mừng.
Tào Mậu nói: "Ta mới bắt nó về hai ngày trước, nuôi để giữ cửa."
Thiệu Chẩn lườm hắn: "Nàng gửi thư đi, nói không chừng mấy hôm nữa cậu nàng sẽ sai người đến đón nàng."
"Vậy càng phải bắt lấy cơ hội!" Tào Mậu để hột đào xuống, nói: "không phải là ta nói ngươi, nhưng bao nhiêu người đều là bị bịt mắt cưới gả, nam chưa cưới, nữ chưa gả, có thể gặp được một người mà mình thật lòng yêu thích chính là vận số."
Thật lòng yêu thích?
Thiệu Chẩn tự giễu cười một tiếng, cũng cầm lên một quả đào, tay dùng sức bẻ ra.
"Ta làm sao cưới được nàng." Hắn chậm rãi nói, "Làm sơn tặc, giết người, nếu như ngươi có nữ nhi, ngươi chịu gả cho ta sao?"
Tào Mậu nhìn hắn: "Nghe ngươi kìa, thật động lòng rồi hả ?"
Thiệu Chẩn không nhịn được: "Ngươi nói nhảm nhiều như vậy làm cái gì."
Tào Mậu "Hứ" một tiếng, trở lại chuyện chính: "Trạch viện thích hợp cũng có, ở Nam Thành, khu vực cũng không tính là vắng vẻ, có hai tiểu viện, gia cụ đầy đủ hết, 4000 tiền một tháng."
"Ngươi định lừa ai a, nhà nhỏ ở Nam Thành có thể đáng 4000 tiền?"
"Đừng có mang ánh mắt sơn tặc của ngươi tới đây, đây là Trường An."
"Cho ngươi 4000 tiền, mướn thêm một hầu gái được việc nữa."
"Mướn hầu gái? Thiên hạ nào có chuyện hời như vậy!"
"Nhà ngươi mà thiếu nô bộc và tỳ nữ sao. . . . . ."
Hai người ngươi tới ta lui bàn bạc, cách một bức tường, Ninh nhi ôm con cún con lẳng lặng đứng ở góc.
"Ngao. . . . . ." Cún con không thích bị ôm như vậy giãy giụa kêu.
"Hư. . . . . ." Ninh nhi nhẹ giọng mắng nó, im lặng ôm nó ra sân.
Thiệu Chẩn cùng Tào Mậu bàn bạc xong đi ra, thấy Ninh nhi ngồi trên tảng đá trong sân, cún con ở trong lòng nàng ngủ say sưa. Nàng cúi đầu, nhè nhẹ vuốt ve nó, ánh mặt trời xuyên qua lá cây, dịu dàng rơi xuống trên người nàng.
Tâm hắn cũng giống như được bàn tay dịu dàng của nàng vuốt ve, Thiệu Chẩn đứng dưới mái hiên, thấy Ninh nhi đưa mắt nhìn lên, không khỏi mỉm cười.
"Đi thôi, đi xem nhà." Hắn đi tới, nói.
Ninh nhi nhìn hắn, không lên tiếng, nhẹ nhàng để cún con xuống đất.
Tòa nhà nằm ở phía Tây Nam Trường An, bốn phía đều là nhà bình dân tương tự, khá yên tĩnh.
"Có được không?" Thiệu Chẩn hỏi.
Ninh nhi nhìn trong nhà, không tìm được cái gì không ổn, suy nghĩ một chút mới nói: "Có quá đắt hay không?"
"So với ở khách điếm thì không đắt." Thiệu Chẩn nói: "còn phải đợi tin tức của cậu ngươi, có khi đến hai ba tháng đấy."
". . . . . . Nói không chừng mấy hôm nữa cậu nàng sẽ cho người đến đón nàng. . . . . ."
Ninh nhi nhớ tới câu nói mới nghe được, đáp một tiếng thật nhỏ, không nói chuyện nữa.
Thiệu Chẩn cảm thấy Ninh nhi hình như không vui, nhưng ngại Tào Mậu ở bên cạnh nên cũng không hỏi.
Quyết định thuê xong, Tào Mậu còn phải sai người tới quét dọn, ngày mai mới đến ở được.
"Trí Chi, " lúc gần đi, Tào Mậu ý vị sâu xa nhìn hắn, "Cõi đời này cũng không có việc gì khó, kỹ nữ còn có thể hoàn lương nữa là."
"Cút!" Thiệu Chẩn nóng mặt, trừng hắn, rồi vội nhìn về phía Ninh nhi, nàng đang ngửa đầu ngắm một cây đào trong sân, dường như không nghe được.
Tào Mậu cười mờ ám, nghênh ngang rời đi.
Có lẽ là do mọi chuyện đã sắp xếp ổn thỏa, trên đường trở về khách điếm, Thiệu Chẩn đặc biệt nhiều lời, nói thao thao bất tuyệt.
"Ngươi thích ở Đông sương hay Tây Sương?" Hắn vừa đánh xe vừa hỏi, "Tây Sương phía trước có vườn hoa, đẹp mắt hơn, cũng lớn hơn một chút."
"Ta nói Tào Mậu mang một hầu gái tới, ngươi không phải làm gì cả."
"Ngươi thích cún con a, nếu thấy buồn, ngày mai cũng tìm cho ngươi một con. . . . . ."
"Không cần." Ninh nhi bất chợt mở miệng nói.
"Hả?" Thiệu Chẩn kinh ngạc, "Vì sao?"
Ninh nhi trầm mặc một chút, nói: "Chẩn lang, ngươi không phải đã nói là muốn kiếm tiền sao?"
"Đúng vậy a." Thiệu Chẩn nói: "Tào Mậu nói Thành Đông có nhà muốn cho người làm luyện võ, tìm võ sư, ngày mai ta đi xem một chút."
"Ta cũng muốn đi kiếm tiền, ta có tay có chân, không cần ngươi nuôi ta ." Ninh nhi nói.
Thiệu Chẩn mỉm cười, cảm thấy hơ