Tác giả: Hải Thanh Cấm Thiên Nga
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342498
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2498 lượt.
mắt.
Hô hấp của hai người từ từ thay đổi, dần dần nóng rực. Thiệu Chẩn thấy mặt Ninh nhi dần trở nên đỏ bừng, vành tai xinh xắn cũng bị màu đỏ lan tràn tới.
Giống như một tia chớp phá vỡ bầu trời đêm, hắn liền thông suốt. . . . . .
Ninh nhi nhìn Thiệu Chẩn, cảm thấy tim như bị cái gì nắm lại, rồi sau đó đập thật nhanh.
Lúc này, đám người lại chen thêm vào, đem một chút khe hở giữa hai người nuốt hết.
Ninh nhi đụng phải lồng ngực ấm áp, cuống lên, lấy tay chống đỡ. Một chớp mắt, Thiệu Chẩn dùng hai cánh tay ngăn trở bốn phía chật chội, ôm nàng vào trong ngực.
"Đừng đi. . . . . ." Nàng nghe được Thiệu Chẩn ở bên tai thì thầm.
Từ bàn tay dán trên lồng ngực hắn, Ninh nhi có thể cảm thấy một trái tim khác đang đập, có lực, lại giống như tim của nàng đập thật nhanh.
Mãi cho đến khi mưa tạnh, ra khỏi đình, Ninh nhi vẫn cảm thấy như đang mơ.
Chân đi giống như giẫm lên mặt bông, thân thể nhẹ nhàng, mà thứ duy nhất ràng buộc nàng không để cho nàng bay lên khỏi mặt đất chính là tay Thiệu Chẩn đang nắm tay nàng.
Bàn tay kia rất mạnh mẽ, cũng rất nóng, nóng đến đốt người. Không có ai muốn buông ra.
Trên đường trở về, hai người cũng không nói chuyện.
Ninh nhi thậm chí không dám ngẩng đầu lên nhìn Thiệu Chẩn, trong lòng ngoại trừ khẩn trương, vẫn là khẩn trương, lại rất ngọt ngào.
Sau cơn mưa trời lại sáng, gió mát rất dễ chịu, trên đường cái người đến người đi.
Ninh nhi cảm thấy, mình và người mình đang nắm tay, là hai người hạnh phúc nhất cõi đời.
Nàng không nhịn được liên tiếp liếc trộm Thiệu Chẩn, hắn không nhìn nàng, nhưng bên sườn mặt, khóe môi lại uốn lên một đường cong nhu hòa.
Đến khách điếm gửi xe ngựa, Thiệu Chẩn trả tiền, lấy xe nhưng tiếp theo lại dừng lại.
Như cố lấy hết dũng khí, hắn quay đầu lại, nhìn Ninh nhi.
Ninh nhi cũng nhìn hắn, mặt đỏ ửng lên, hai mắt đưa tình.
"Ninh nhi. . . . . ." Thiệu Chẩn muốn nói rõ ràng, lại cảm thấy miệng lưỡi cứng như đá, "Mới vừa. . . . . . Ừ, ngươi muốn như thế nào?"
Ninh nhi trên mặt càng đỏ hơn, môi giật giật, quay đầu né tránh: "Ta. . . . . ."
Thiệu Chẩn thầm chửi mình ngu ngốc, chẳng lẽ muốn một cô gái mở miệng tỏ tình trước? Hắn liền cảm thấy bạo dạn, vội nói: "Ninh nhi, ngươi hãy nghe ta nói. Ta thích ngươi, vẫn luôn thích, nếu như ngươi phải . . . . . Ninh nhi, ta nói rồi ta sẽ dẫn ngươi đi tìm cậu, cũng đã nói tương lai ta sẽ về Thành Đô, nếu là. . . . . . Nếu ngươi tìm được cậu, ngươi có nguyện ý cùng đi Thành Đô với ta không?"
Ninh nhi cảm thấy mặt mũi bị cháy sạch, tim cũng sắp nhảy ra khỏi ngực rồi. Nàng ngập ngừng nhỏ giọng nói: "Nếu ta không tìm được cậu thì sẽ không thể theo ngươi đi Thành Đô à?"
Thiệu Chẩn dở khóc dở cười: "Dĩ nhiên cũng sẽ đi, vô luận ngươi có thể tìm được cậu hay không, ta đều dẫn ngươi đi. . . . . . Ninh nhi, ngươi muốn đi đâu, ta sẽ dẫn ngươi đi nơi đó!"
Nghe được lời này thì mặt đỏ, tai hồng, tim cũng ấm áp, Ninh nhi hơi mím môi, nhịn không được bật cười.
Thiệu Chẩn thấy nàng cười, trong lòng như nở hoa. Nhưng hắn vẫn nắm chặt tay Ninh nhi, nhỏ giọng hỏi: "Ngươi nguyện ý không?"
Ninh nhi mặt đỏ giống như quả đào chín, trong lòng lại chợt nhớ tới những lời hắn và Tào Mậu nói ngày hôm qua.
Nàng nháy mắt mấy cái: "Nếu là ta tìm được cậu, cậu ta không không đồng ý thì làm thế nào?"
Thiệu Chẩn sững sờ, mỉm cười.
Hắn không ngờ Ninh nhi sẽ nghĩ tới điều này, suy nghĩ một chốc, Thiệu Chẩn nghiêm túc nói: "Ta sẽ làm cho cậu ngươi đồng ý. Ninh nhi, có lẽ ta cũng chẳng có gì, nhưng ta sẽ cố gắng làm một người xứng với ngươi. Khi đó, cậu ngươi thấy ta so với người khác đều tốt, coi như không muốn, cũng đành phải gả ngươi cho ta."
Ninh nhi bị hắn một phen ngụy biện chọc cho buồn cười, giận hắn nói: "Cậu ta còn chưa tìm được, ngươi đã thay hắn nghĩ rồi."
Thiệu Chẩn không nói lời nào, nóng bỏng nhìn chăm chú vào nàng.
Mỗi cái nhăn mày, mỗi nụ cười, thậm chí mỗi lần nàng trừng hắn, giáo huấn hắn, đều làm cho hắn cảm động không dứt.
"Vậy ngươi đồng ý không?" Hắn chấp nhất hỏi.
Ninh nhi hơi mím môi, nhẹ nhàng gật đầu: "Đồng ý"
Âm thanh của nàng rất nhẹ, lại như thắng được vạn quân, xóa sạch những thấp thỏm cùng lo lắng trong lòng Thiệu Chẩn, xé tan màn đêm mang về ánh sáng rực rỡ vô hạn.
Hắn không nhịn được, muốn ôm Ninh nhi.
Ninh nhi thẹn thùng đẩy hắn ra: "Đang ở bên ngoài. . . . . ."
Thiệu Chẩn cũng cảm thấy mình quá đường đột, nụ cười vẫn không thu lại.
"Về nhà thôi." Hắn nói thật nhỏ, âm thanh dịu dàng đến mức tự mình cũng không tin được.
Ninh nhi đỏ mặt, gật đầu.
Thiệu Chẩn vui vẻ buông tay nàng ra, để Ninh nhi ngồi vào trong xe, kéo xe ngựa ra đường.
Người trên đường phố vẫn còn rất đông, Thiệu Chẩn lại cực kỳ kiên nhẫn, nghĩ tới người đang ở trong buồng xe sau lưng, việc đánh xe như biến thành một chuyện ý vị tuyệt vời.
Người không ít người đi đường quăng cho hắn ánh mắt quái dị.
Thiệu Chẩn biết đại khái gương mặt mình lúc này quá hớn hở, nhưng hắn không thèm để ý. Ngày trước nghe nói ai đó vì người trong lòng mà l