Tác giả: Hải Thanh Cấm Thiên Nga
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2495 lượt.
nói đến tối sẽ bày ra để thực khách biết, nếu bán được, sau này mỗi ngày đều đặt hàng. Hôm nay là ngày đầu tiên, mệt nhọc một chút là đương nhiên, sau này làm quen rồi, sẽ không bận rộn như này nữa.”
"Ách. . . . . . ’ Tiểu Kiều cười trộm đi vào.
Hai người lúc này mới ý thức được chơi đùa quá rồi, vội vàng buông nhau ra.
Bốn mắt nhìn nhau, Ninh Nhi đỏ mặt, nhìn mặt Thiệu Chẩn, vẫn cảm thấy thật đẹp, dùng tay áo lau cho hắn.
Thiệu Chẩn cũng lau sạch sẽ bột gạo trên mặt nàng, nói: "Mau làm đi, đưa hàng muộn người ta sẽ mất hứng.’’
Ninh Nhi đáp một tiếng, rửa tay một lần nữa, ngồi ở bên cạnh cầm chén lên trộn dầu vừng.
***
Mật cao đúng hẹn đưa đến Phong Hương Lâu, khi bà chủ thử một chút liền khen không dứt miệng: "Tiểu nương tử nhà Lang quân thật đúng là người khéo léo, phong vị như vậy, trong toàn kinh thành cũng chỉ có nàng mới có thể làm được.’’
Thiệu Chẩn cười cười, cảm thấy Ninh Nhi được khen, chính hắn cũng cao hứng.
Hàn huyên một hồi, Thiệu Chẩn cầm tiền trở về, đưa cho Ninh Nhi: "500 văn tiền, cất đi.’’
Ninh Nhi nhận lấy, trong lòng vui vẻ, không khỏi mỉm cười. Cảm giác mình kiếm được tiền, thì ra hài lòng như vậy.
Thiệu Chẩn thấy bàn tay nàng hồng hồng, nhíu mày kéo qua xem, có chút đau lòng.
"Làm nhiều sẽ nổi chai mất,” hắn nói, "Về sau xay gạo, nhào bột, những việc tốn sức, đều để ta về làm.’’
Ninh Nhi không quan tâm nói: "Cũng không có gì, hôm nay làm nhiều một chút, ngày mai không nhiều việc như thế.’’
Thiệu Chẩn nhìn nàng đầy mặt vui mừng, cười khổ: "Cậu ngươi nếu là biết ta để ngươi làm mật cao đi bán, nhất định sẽ không chịu gả ngươi cho ta.”
Ninh Nhi nhìn hắn, nói: "Cậu ta là người hiểu rõ lý lẽ, hắn trước kia từng nói, không thể xem thường những người dựa vào hai bàn tay kiếm sống.’’
“Nhưng hắn chắc chắn xem thường trộm cướp.” Thiệu Chẩn thầm nhủ trong lòng, cười cười không nói.
Ánh đèn dìu dịu, Ninh Nhi nhìn hắn đem tiền để vào một cái túi, lại đi lòng vòng quanh phòng, cuối cùng trên vách tường, phía sau tủ gỗ nhỏ phát hiện hai viên gạch bị long ra. Thiệu Chẩn kéo viên gạch ra, đem nhét túi tiền vào, lại để viên gạch lại, sau đó vỗ vỗ tay phủi bụi.
Quay đầu lại, hắn phát hiện ánh mắt Ninh Nhi dõi theo mình, đi tới bên cạnh nàng ngồi xuống.
"Ninh Nhi.” Thiệu Chẩn gọi.
"Gì?”
"Ta muốn ôm ngươi một cái.”
Ninh Nhi sững sờ, nhất thời sắc mặt ửng hồng. Nàng vội nhìn ra bên ngoài, không có ai, Tiểu Kiều mệt mỏi một ngày, đã đi ngủ.
Suy nghĩ một chút, Ninh Nhi thẹn thùng gật đầu: "Ôm đi.”
Ôm.
Thiệu Chẩn thấy nàng nhận lời, chợt cảm thấy có chút kỳ cục, hắn che giấu ho nhẹ hai tiếng, ngồi gần lại một chút, một lúc sau, lại ngồi gần lại một chút nữa, dán vào nàng.
Hắn vòng tay qua hông nàng, eo nàng rất mềm mại, hơi dùng sức, Ninh Nhi tựa vào trong ngực Thiệu Chẩn. Hai người dựa sát vào nhai, gò má Thiệu Chẩn dán vào tóc nàng, hơi thở tràn đầy hương thơm của nàng.
Ninh Nhi nhìn cái bóng dưới đất, nhàn nhạt, hình thù kỳ quái, đó là bóng của hai người hợp lại.
"Chẩn lang.”
"Ừ”
Ninh Nhi nhẹ giọng nói, "Ta có lúc cảm thấy có tìm được cậu hay không, cũng không còn thiết yếu nữa.’’
Thiệu Chẩn kinh ngạc, hỏi: "Sao lại thế?’’
"Ta sợ tìm được cậu, sẽ không được gặp ngươi.”
Tâm chợt giống như được ăn mật cao, ngọt ngào, say đắm, Thiệu Chẩn không khỏi ôm nàng chặt hơn một chút, xoa xoa tóc nàng: "Sao lại không được gặp, ta còn muốn cưới ngươi, coi như ép cũng phải ép cậu ngươi đồng ý gả ngươi cho ta.”
Ninh Nhi quay đầu lại gặp ánh mắt của hắn nửa đùa nửa thật, hai tai nóng lên.
"Cũng không biết những thương lữ kia khi nào sẽ đưa tin tới.” Nàng nói.
Thiệu Chẩn nói: "Không phải đã nói rồi sao, chúng ta ở lại Trường An hai tháng, nếu vẫn chưa có tin, sẽ đi Tây Vực tìm.’’
Ninh Nhi gật đầu, suy nghĩ một chút, lại hỏi: " Chẩn lang, ngươi đến Tây Vực bao giờ chưa?”
“Chưa, nhưng ta vẫn muốn đi.”
"Ngươi muốn đi làm gì?”
Thiệu Chẩn nói: "Đến xem một chút những nơi phụ thân ta từng qua.”
Ninh Nhi ngẩn ra. Nàng biết phụ thân của hắn là chết trận khi chinh phạt Đột Quyết, trầm mặc chốc lát, nàng nhẹ nhàng cầm tay hắn: "Ta đi cùng với ngươi.”
Thiệu Chẩn sâu sắc nhìn nàng, trong lòng ấm áp, hôn lên má nàng.
***
Tiết Đình ở trong cung trực cả đêm, lúc đi ra, mặt trời đang lên, cung điện nguy nga in lên mặt đất một cái bóng khổng lồ.
Chuông buổi sáng đã vang lên từ lâu, cung nữ, thái giám, quan lại tới làm việc nối liền không dứt.
"Nguyên Quân! Phía sau truyền đến tiếng gọi của Bùi Vinh, Tiết Đình nhìn lại, thấy hắn đuổi theo, cũng là vẻ mỏi mệt. Bùi Vinh mới vào Nam Nha gần đây cùng lúc với Tiết Đình, đêm qua cũng trực trong cung cả đêm.
"Về à?” Bùi Vinh hỏi.
Tiết Đình gật đầu.
"Buổi chiều đi đánh mã cầu nhé? Ta đã hẹn bọn Tề bá, còn thiếu một người.
"Thiếu một người gọi ta cho đủ số?” Tiết Đình lạnh lùng liếc hắn, "Sao không rủ từ đầu?”
Bùi Vinh cười: "Ngươi gần đây không phải rất bận rộn sao. . . . . . Nghe nói ngươi đem tất cả ghi chép Điệp Văn của các phường đều lật qua,