Tác giả: Hải Thanh Cấm Thiên Nga
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342491
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2491 lượt.
. Lời này không rõ thật giả, nhưng hẳn có giấu giếm, nhưng hắn cũng không gấp.
Nàng ở Kiếm Nam rơi vào tay sơn tặc, lại đường xa đến đây, quanh co rối rắm, chỉ sợ liên quan đến liêm sỉ, Tiết Đình cũng không tiện đề cập. Hắn thở dài, nói: ‘‘Nghe được tin ngươi mất tích, ta từng đi Kiếm Nam tìm kiếm, tra nghiệm ghi chép Điệp Văn ở các nơi, nhưng vẫn không tìm được ngươi.’’
Ninh Nhi kinh ngạc. Nàng không ngờ tới cậu đã sớm biết mình gặp chuyện không may, càng không biết biểu huynh đã vì mình làm rất nhiều chuyện, trong lòng cảm động tràn đầy. Nhưng là, những điều Tiết Đình nói, không khỏi làm nàng kinh hãi. Thiệu Chẩn đưa nàng đi, Điệp Văn đều là làm giả, một khi bại lộ, hai người đều mắc tội.
"Từ Kiếm Nam đến Kinh Thành ngàn dặm xa xôi, biểu muội đi như thế nào?’’
Ninh Nhi biết những chuyện này không thể gạt được, may mà lúc ở Thương Châu đã cùng Thiệu Chẩn bàn bạc tốt, nhỏ giọng đáp, "Ta bị sơn tặc bắt, đúng lúc gặp mấy trùm thổ phỉ vì chia của mà tranh đấu, thừa lúc nhộn nhạo trốn thoát. Mà ta không muốn trở về Bề thành, bá phụ ta chọn cho ta vị hôn phu là một bình thuốc, trở về nhất định sẽ bị bức bách thành hôn, cho nên…" Dừng một chút, nàng nói tiếp, "Ra khỏi Kiếm Nam, ta gặp được người nhà bạn cũ của phụ thân, hắn gọi là Thiệu Chẩn. Hắn thấy ta gặp chuyện liền ra tay tương trợ, mang ta đi Thương châu tìm cậu. Nhưng đến Thương Châu, không tìm được cậu, lại lầm tưởng các ngươi đi An Tây, Chẩn lang ở Thương Châu tìm thương lữ đi Tây Vực đưa tin, sau đó dẫn ta tới Trường An chờ đợi tin tức.
Quanh co nói xong, nàng không biết Tiết Đình nghe có hiểu không, thấy hắn nhăn chân mày lại, vội nói."Biểu huynh, quan phủ ở Thương Châu nói các ngươi đi An Tây , chắc là lầm với người khác, Chẩn lang là người chính trực, trên đường đều lấy lễ cư xử, sẽ không hại ta.
Tiết Đình khẽ vuốt cằm, nhưng trong lòng từ chối cho ý kiến.
Dùng Điệp Văn giả qua cửa thành, Ninh Nhi không chịu nói, hắn cũng biết.
Lúc đó, Ninh Nhi không muốn gả đi cũng hợp tình lý. Theo thủ lĩnh sơn tặc ở Kiếm Nam thú nhận, một thủ lĩnh khác tên là Điền Thất tự xưng là biểu huynh của Ninh Nhi, mang nàng xuống núi tìm người nhà. Cái tên Điền Thất kia có phải là Thiệu Chẩn mà Ninh Nhi nói hay không, còn chưa biết, chỉ là Ninh Nhi không muốn bị bá phụ ở Bề thành tìm được, dùng Điệp Văn giả trốn tránh kiểm tra cũng là hợp lý.
Làm giả Điệp Văn. . . . . . Tiết Đình nghiền ngẫm, có thể lừa gạt nhiều ánh mắt sắc bén của thủ vệ như vậy, Thiệu Chẩn kia cho dù trong sạch, bản lãnh còn hơn sơn tặc nhiều.
Hành vi này, theo luật phải chịu phạt. Tiết Đình vốn muốn nói, nhưng nhìn bộ dáng thấp thỏm, đáng thương của Ninh Nhi, hơn nữa nàng là một lòng tới tìm cha hắn nương tựa, hắn ngượng ngùng nhiều lời.
Tiết Đình nhìn nàng, mỉm cười: "Biểu muội, phụ thân đang ở Trường An. Kể từ biết ngươi gặp chuyện không may, ông ngay cả cơm cũng ăn không ngon, hao hết tâm tìm kiếm. Ngươi cùng ta về nhà, ông nhất định vui mừng không thôi.’’
Ninh Nhi cũng muốn gặp cậu sớm, đang định nhận lời, nhưng có chút do dự.
"Biểu huynh,” nàng yếu ớt nói: " Chẩn lang ra ngoài, hay là chờ hắn trở về rồi đi. Nói đến đây, nàng cười cười, "Chẩn lang tốt lắm, hắn là ân nhân của ta, trên đường đi, đều là hắn chăm sóc ta.”
"Thế à?” Tiết Đình cũng có chút hứng thú, hỏi."Hắn ra ngoài làm gì?”
"Hắn làm võ sư tại nhà. Ninh Nhi nói, có chút ngượng ngùng, "Hắn muốn kiếm tiền, ta lại không giúp được gì.”
Tiết Đình đang muốn nói tiếp, bất chợt, tiếng Tiểu Kiều truyền đến: "Nương tử, lang quân về rồi.”
Ninh Nhi lộ ra nét vui mừng: "Biểu huynh, Chẩn lang về rồi.”
Tiết Đình theo ánh mắt của nàng nhìn ra, đầu buổi chiều ánh mặt trời trải trên mặt đất, một nam tử trẻ tuổi từ ngoài cửa đi vào, ngang hông đeo bội đao, có vẻ ung dung thành thục.
"Chẩn lang!” Ninh Nhi tiến ra đón, kích động nói, "Ta tìm được biểu huynh rồi, cả nhà cậu ta thì ra là đang ở Trường An!”
Thiệu Chẩn kinh ngạc, nhìn về phía Tiết Đình.
Bốn mắt nhìn nhau, Tiết Đình mỉm cười, đi tới: "Biểu muội, vị này chính là ân nhân của ngươi, Thiệu Chẩn sao?” Lời là hỏi Ninh Nhi, ánh mắt của hắn lại nhìn chằm chằm vào Thiệu Chẩn.
Thiệu Chẩn nhận thấy trong ánh mắt kia có tia dò xét nhìn hắn, cũng không né tránh. Hắn ung dung cười, thi lễ: “Thì ra là Tiết công tử, Thiệu mỗ ngưỡng mộ đã lâu.”
Tiết Đình trả lễ, nói: "Thiệu công tử cứu giúp biểu muội, tại hạ còn chưa nói cám ơn.”
Hàn huyên một phen, Ninh Nhi tươi cười rạng rỡ hỏi Thiệu Chẩn, "Chẩn lang, hôm nay sao lại về sớm như vậy?”
Thiệu Chẩn mỉm cười, nói: "Hôm nay chủ nhà có khách, muốn mở tiệc, cho nên nghỉ sớm một chút.”
Hắn nói chuyện với Ninh Nhi, vẻ mặt mang thêm nét nhu hòa.
Tiết Đình nhìn hắn, lại nhìn Ninh Nhi, tâm khẽ động.
"Ninh Nhi” Tiết Đình nói: "Hôm nay ân nhân ở đây, không bằng chúng ta về phủ, phụ thân tất nhiên sẽ hậu tạ.”
Ninh Nhi gật đầu nhìn Thiệu Chẩn, nói: Chẩn lang, ta đi gặp cậu, ngươi đi cùng ta được không?”
Thiệu Chẩn nhìn Tiết Đình, chỉ thấy trên mặt hắn có vạt nắng chiếu nghiêng, ánh mắt lấp