Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342284
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2284 lượt.
trường mười mấy mạng người, nhất định không phải chuyện đơn giản. Nhất là, khi bị uy hiếp nhìn - -
Nhìn cảnh tượng thủy tinh đổ vỡ phía sau, đôi tay Thất Dạ nắm chặt thành quyền, dùng sức cắn chặt hàm răng, mới không xoay người vung quyền lên gò má Gia Mậu! Kỳ lạ, vào thời điểm này mà cái người phía sau lại đưa mặt đến gần, ghé vào tai cô, nhỏ giọng nói: "Biết những cô gái kia, ở chỗ này định vị cái gì không?"
"Chẳng liên quan đến tôi!" Thất Dạ cắn chặt hàm răng, ngoảnh mặt sang chỗ khác, cố gắng tránh né mọi đụng chạm với người đàn ông này.
Thậm chí, cô cũng không để ý đến hơi thở của hắn . . . . . . Mặc dù, đó là chuyện khó khăn!
Bất chợt lòng bàn tay Gia Mậu kìm gáy cô lại, xoay mặt cô lại, buộc cô phải nhìn thẳng vào hắn, đôi mắt thâm thúy - u tối, ánh sáng lạnh âm u hiện lên, như xa vạn dặm, ngôi sao xa nhất kia, tỏa ra ánh sáng lóa mắt - lạnh. Thanh âm của hắn, khinh đạm mà khàn khàn, như đàn cổ ngàn năm, nhẹ nhàng tấu vang một giai điệu thần bí, thú vị.
"Ti ti - -"
Thanh âm của tường thủy tinh vang lên, chậm rãi di động về phía vách trái bức tường. Nhìn ra được, đó là một cái cửa kính được thiết kế có cơ quan ngầm. Mà cái chìa khóa, ở trong tay 11 dao động!.
Thất Dạ chú ý đến hướng dao động của vật trong tay 11, nào ngờ bên eo trầm xuống, cả người đều bị Gia Mậu túm. Lòng bàn tay hắn nắm bả vai cô, mang cô đi qua chỗ đám người trần trụi kia.
"Gia Mậu, cái người điên này, muốn làm gì vậy?" Thất Dạ nhanh chóng vặn vẹo eo nhỏ, cố gắng kéo rộng khoảng cách với Gia Mậu!
"Để cho cô tham gia với bọn họ!"
"Tôi không cần chơi trò chơi biến thái đó!"
"Không tới phiên cô nói không!"
Thanh âm Gia Mậu chưa dứt, cánh tay đã rời khỏi bả vai cô di chuyển xuống dưới, trượt dọc theo sống lưng cô, vừa vặn dán lên lưng cô, sau đó dùng lực đẩy cô về phía trước.
Mặc dù bản lĩnh của Thất Dạ rất nhanh nhẹn, nhưng vẫn không địch lại sức của Gia Mậu. Cô loạng choạng tiến lên trước mấy bước, chỉ thiếu chút nữa là ngã thẳng vào trong lòng một người đàn ông trong đó. Hơn nữa, trước mặt người đó lại cô một cô gái đang quỳ, thời khắc Thất Dạ đột nhiên xông đến, lòng bàn tay cô đè xuống vai cô gái, mượn một chút lực đàn hồi hơi yếu, để đứng vững cơ thể.
Cô vừa muốn xoay người, cách xa đám người đang làm loạn kia, lại thấy tấm thủy tinh sau lưng từ từ khép lại - -
"Không!" Thất Dạ hét lên một tiếng, nhanh chóng lao nhanh về phía trước, nhưng lại không có cách nào ngăn cản tấm thủy tinh vách tường đóng chặt. Trước mắt bị ngăn cách bởi tấm thủy tinh, chỉ thấy khóe miệng Gia Mậu nhạt nhẽo giương lên, bộ dáng vẻ ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười!
Lòng bàn tay cô hung hăng đập vào tấm thủy tinh vách tường vài cái, cố gắng muốn Gia Mậu mở cửa ra. Đáng tiếc, người đàn ông lại đong đưa cái điều khiển trong tay, sau đó ném đi, mặc cho nó rơi xuống tay 11, một lần nữa cất bước đi về phía sofa, ưu nhã ngồi xuống.
Hai con mắt Thất Dạ trợn to, đáy mắt lạnh băng, gần như có thể hung ác giết chết Gia Mậu vậy! Đương nhiên, người phía sau bộ dạng như không hề gì, hắn cầm lên một ly rượu đỏ, khẽ nhấp một ngụm rượu nho, gương mặt nhởn nhơ – vênh váo!
"Khốn kiếp, thả tôi ra ngoài!" Lòng bàn tay vỗ lên thủy tinh, lại không thấy có chút phản ứng nào, Thất Dạ lùi lại sau nửa bước, co chân lên dung sức đạp môt cái!
Loại vách tường thủy tinh này, ngoại trừ điểm trong suốt ra thì giống như vách tường bình thường khác, cái khác là tính chất đặc biệt! Nó giống như thủy tinh chống đạn đều kiên cố, cô đá một cước kia, rõ ràng rất dùng sức, nhưng nó lại không nhúc nhích chút nào, không muốn làm tổn hại hiện trường - -
"Tại sao anh có thể nhốt cô ấy ở bên trong đó!" Ngay từ lúc Thất Dạ bị Gia Mậu đẩy vào trong đám người trần trụi đó, Thiên Đại bắt đầu gắng sức kháng cự, muốn thoát khỏi tay Tư Á để đi giúp cô ấy, đáng tiếc lực bất tòng tâm. Hôm nay nhìn thấy Thất Dạ bị giam vào bên trong, hai người đàn ông có lẽ đã bắt đầu có hứng thú với cô ấy, đẩy cô gái đang phục vụ ra, bước từng bước về phía Thất Dạ, cô tức giận đến mức ngột ngạt, khủy tay dung sức thúc mạnh khiến tay Tư Á mở rộng bàn tay đang ôm cô, cắn răng nói với Gia Mậu: "Anh muốn nhốt thì hãy nhốt tôi, thả Thất Dạ ra!"
"Chậc, chậc!" Khuôn mặt Gia Mậu hơi giương lên, nghiêng mắt nhìn cô một cái, sau đó dừng lại trước gương mặt Tư Á, nói: "Cô giống như khoe khoang với chúng tôi chuyện không có ý nghĩa gì."
"Tình bạn vĩ đại?" Môi mỏng Tư Á khinh thường bĩu một cái, con mắt sắc bén, giọng nói mỉa mai: "Giống chúng tôi?"
"Tôi với anh không có tình bạn đáng nói đến!" Gia Mậu dọc theo bờ môi trút ly rượu đỏ vào miệng, một hơi cạn sạch, long mày nhếch lên, khẽ dựng lên: "Chỉ có lợi ích!"
Đôi mắt Tư Á nhẹ giơ lên, khóe miệng suồng sã mở ra, cũng không đáp lại.
Thất Dạ sẽ phải lập tức chịu tội, mà hai người đàn ông này vẫn còn ở nơi này thảo luận một chút thứ chó má, làm Thiên Đại giận đến mức phổi cũng muốn nổ tung. Cô biết, lấy năng lực bản thân, căn bản không có biện pháp đối phó với Tư Á, mà Gia Mậu cũng trực tiếp coi cô như ng