Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342339
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2339 lượt.
cô ta, còn có mấy người dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn cô và cô ta.
Thất Dạ đưa tay nhận túi, ánh mắt nhàn nhạt liếc đám người kia một cái, không mặn không nhạt nói: "Chờ thêm mấy phút nữa đi!"
Sau đó, tiêu sái đóng sầm cửa phòng lại.
"Là ai vậy? Thật phách lối!"
"Còn không cho người vào toilet, cô ta cho rằng mình là ai?"
"Cũng chỉ là đồ chơi được thượng tướng đại nhân A Nhĩ Bá Đặc mua về mà thôi, chảnh cái gì mà chảnh!"
". . . . . ."
Những lời nói kia, rất trong trẻo, có thể nhất nhất truyền vào trong tai cô gái đang trong phòng rửa tay thay quần áo. Cô lơ đễnh, ngược lại thả chậm động tác thay quần áo, cứ để cho đám người đó chờ đi. Cho đến lúc cô khoan thai tự đắc thay xong quần áo, từ trong gương nhìn thấy một thân trang phục trắng như tuyết, thật là vô cùng chói lọi, có vẻ thần thái cả người cũng sáng bừng lên, đủ để sánh ngang với lúc vừa rồi thấy Tắc Tây Lợi Á, tâm tình liền vui vẻ thu thập lại quần áo của mình, sau đó đi tới mở cửa phòng.
"Cô là cái gì? Cho toilet là của cô sao?"
"Đừng tưởng rằng có chỗ dựa là thượng tướng đại nhân A Nhĩ Bá Đặc thì ngon, cô bất quá cũng chỉ là một món đồ chơi thôi. Tới những nơi thế này mà thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc cũng không mua cho cô lấy một bộ y phục đẹp mắt một chút, đủ để chứng minh cô không có được coi trọng bao nhiêu rồi!"
"Đúng là, một món đồ chơi cũng dám ở chỗ này cho chúng ta một trận đùa bỡn!"
". . . . . ." .
Tiếng chỉ trích nhắm vào đầu cô vang dội khắp cả toilet, cả đám con gái cũng cao ngạo nhìn chằm chằm cô, có vẻ tương đối không vui.
Thất Dạ chỉ coi các ả là thúi lắm, xách theo túi quần áo của mình, ngẩng đầu mà bước cất bước muốn rời khỏi toilet.
"Cái người tên Nam Hi ——"
Chợt, sau lưng có một tiếng gọi.
Thất Dạ mới quay mặt sang, liền bị dội một thân nước lạnh ướt đẫm, cô mới vừa thay y phục, tự nhiên liền hoàn toàn ướt đẫm. Lần này, thậm chí ngay cả sợi tóc cũng bị tai họa. Cô đứng ở nơi đó, ướt sũng, so sánh với trước không biết nhếch nhác gấp bao nhiêu lần.
"Ha ha ha. . . . . ."
Mắt thấy Thất Dạ bị rơi vào tình cảnh thấu đáo, bên cạnh vang lên một hồi trêu chọc, vài thiên kim tiểu thư cũng hùa theo, ngón tay chỉ chỉ chỏ chỏ vào nguwoif Thất Dạ, cười vui sướng, còn có người không quên trêu chọc nói: "Thật sự đáng đời!"
Sắc mặt Thất Dạ nguội lạnh, đầu ngón tay gạt đi nước mắt trên mặt, sau đó mở to hai mắt ra, bước chân của cô tiến về phía người khởi xướng mấy người kia, một đôi mắt trong suốt, còn có tia lạnh nhạt bén nhọn bay ra.
"Cô muốn làm gì?" Cô gái ngẩn đầu lên, nhăn mũi hỏi: "Cô dám đối phó như thế nào với chúng tôi đây?"
"Cô không phải nên nhìn lại bản thân mình xem là cái dạng gì rồi?"
"Ầm — —"
Mắt thấy cửa phòng toilet bị Thất Dạ đóng sập lại, thân thể Chu cương cứng một chút, nhìn thấy Thất Dạ nhàn nhạt hướng cô nói cảm tạ, cô khẽ lắc đầu, để cho mình tỉnh táo hơn chút nữa, mới nói: "Tiểu thư Nam Hi, tôi là Chu. Cô gặp phải chuyện như vậy, tất cả đều do tôi mà có, tôi để cho tiểu thư Nam Hi gặp phải phền toái như vậy, thực xin lỗi." Khi đó không thua kém vẻ mặt mình là mấy.
"Không sao, tôi tha thứ cho cô!" Hôm nay tâm trạng Thất Dạ rất tốt, hướng về phía Chu cười nhạt hỏi: "Có muốn cùng nhau ra ngoài uống một chén không?"
"A?" Chu sửng sốt, mắt thấy cả người Thất Dạ đều ướt sũng, nói: "Nhưng cô như thế sẽ bị cảm, không bằng bây giờ tôi dẫn cô đi thay một bộ quần áo khác trước đã!"
"Ờ?" Con ngươi Thất Dạ thoáng giương lên, tầm mắt ngưng mấy giây trên người cô gái, mới cười nhạt hỏi: "Không phải bây giờ cô đang trong giờ làm việc sao, có thể rời đi được không?"
"Ở đây có nhiều người như vậy, tôi đi một lúc cũng không sao. Tiểu thư Nam Hi, tôi thật khâm phục cô!" Lòng bàn tay Chu chìa ra, duỗi về hướng hành lang ngược lại với đại sảnh bữa tiệc, nói: "Đi thôi, phòng nghỉ ngơi của nữ bộc chúng tôi ở bên kia, tôi còn có thể dẫn cô ra trung tâm vườn hoa ở phía trước Hoàng Cung một chút đấy."
Thay vì trở lại bữa tiệc ngột ngạt kia, chi bằng dạo chơi một lần quanh Hoàng Cung — —
Đối với đề nghị của Chu, Thất Dạ vui mừng tiếp nhận: "Được, nhưng mà tôi chỉ có 20\'."
"Chúng ta đi nhanh một chút, thay một bộ quần áo rồi trở lại, thời gian như vậy là đủ rồi." Trên mặt Chu ngưng tụ vui mừng cùng nụ cười, nói: "Tiểu thư Nam Hi, xin mời!"
"Gọi tôi Nam Hi là được rồi." Đầu ngón tay Thất Dạ nghịch ngợm những sợi tóc còn dính nước, cười nhạt nói: "Cô dẫn đường đi!"
"Được." Chu cười có chút ngốc nghếch đến ngẩn ngơ, mau chóng dẫn đường
Thất Dạ theo sau.
Họ cũng không có chú ý tới, có một dáng người, giờ phút này đang dừng chân ở phía hành lang cạnh khúc cua đằng sau cột, cách chỗ này không xa, ánh mắt sâu xa nhìn thấy tất cả, bên môi toáng qua nụ cười nhạt!
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Ban công có gió nhè nhẹ thổi qua, khiến lọn tóc uốn to đang buông xõa của cô gái bay lất phất. Nếu như ở trong doanh trại hoặc lúc làm việc, cô đều cuộn nó l