Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342335

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2335 lượt.

cái, mạnh mẽ cắn chặt răng, mới không cất tiếng hét chói tai!
“Ta rất thưởng thức tính cách quật cường này của ngươi, nhưng có lúc, phải biết nhún mình, cũng sẽ không khiến cô thua thiệt!” Đầu ngón tay của người đàn ông, nhẹ nhàng bóp một cái vào gương mặt của cô gái, nhéo lấy làn da phấn hồng, chậm rãi dời xuống, xẹt qua cái cổ trắng nõn như ngọc của cô, khẽ sờ dọc theo xương quai xanh của cô, trượt một đường xuống dưới, bò lên trên cặp tuyết lê mềm mại của cô.
“Ngươi buông tay… Ừ -” Thanh âm Thất Dạ còn chưa ngừng, đã thấy đầu ngón tay của người kia hung hăng ép xuống, hơi thở của cô đứt quãng, , không nhịn được phát ra một tiếng ngâm nhẹ. Sau đó, chính là tức giận mà nguyền rủa: “Ngươi là đồ thần kinh, kẻ điên!”
Động tác của người đàn ông này, vốn cũng không mạnh lắm, nhưng sau khi nghe xong, huyết mạch cả người giống như bị khiêu khích. Mắt hắn híp lại, ánh mắt cũng trở nên lạnh lẽo u ám, tập trung nhìn vào gương mặt của Thất Dạ, giống như hận không thể, đem cô giết ngay tức khắc –
Thất Dạ đột nhiên có chút ảo não với sự kích động của chính mình, nhưng lúc này dù cô có nhún mình, chắc hẳn người đàn ông kia cũng sẽ không lùi bước. Vì thế, hai bàn tay nhỏ bé của cô nắm chặt thành quyền, lấy dũng khí, đem những lời quá phận, nói ra: “Ta hiểu rõ vì sao ngươi không dám ra mặt, bởi vì ngươi nhất định chỉ có thể sống trong bóng tối, không để mọi người nhận ra! Coi như ngươi lộ diện trước toàn thế giới, lòng của ngươi cũng đen tối, vĩnh viễn không có thứ gì có thể chiếu sáng đến tâm khảm ngươi. Ngươi, chính là một con quái vật, trên thế giới này, chính là kẻ đáng thương nhất!”
Người đàn ông nghe thấy thế, bàn tay đang bóp lấy ngực cô, hình như hơi khẽ dừng lại. Sau đó, hơi thở của hắn, liền tiến tới gần Thất Dạ.
Thất Dạ có thể cảm thấy, cả người đối phương tản ra một cỗ lệ khí, tương tự với, hơi thở quyết tuyệt của mãnh thú khi săn mồi. Chỉ cần hắn nhìn đúng mục tiêu, sẽ một mũi tên giết chết, không lưu lại bất kì đường sống nào!
Lòng của cô, “phù phù” rơi xuống, hình như là, giống cảm giác chờ đợi đến lúc tử vong… Tần suất hít thở của cô cũng nhanh, giống như không có biện pháp bình thường lại. Sự sợ hãi trong lòng cô, càng không thể dùng bất kì ngôn từ nào để hình dung!
Tóm lại, cô cảm thấy mình như con dê đợi làm thịt, không có bất kì đường lui nào –
Vì vậy, sau một giây, bụng bị đầu gối dùng sức đập vào, Thất Dạ cũng không hề thấy bất ngờ.
Nhưng lực đạo của đối phương quá lớn, khiến phế phủ của cô, trong nháy mắt đều giống như phồng lên. Khi bị hắn đập xong, cả người cô giống như chết lặng đi mất mấy giây, hoàn toàn không có bất kì ý thức nào. Cho đến khi người đàn ông dùng sức túm lấy tóc cô, kéo tới mức khiến đầu cô cảm thấy tê dại, cô mới từ trong đau đớn tê dại mà giật mình tỉnh lại. Cô muốn hít thật sâu, nhưng phát giác lục phủ ngũ tạng đều giống như đã bị thay đổi vị trí, không thể chỉ dùng từ đau, mà có thể hình dung được cảm giác này. Theo không khí từ từ tràn vào cổ họng, một mùi tanh nồng nặc, từ cổ họng cô tràn ra, chảy xuôi theo lưỡi cô, dọc theo cánh môi khô khốc, từ từ chảy ra, từ khóe miệng, xuống đến cằm, rồi cả cổ cô.
Lạnh lẽo, sền sệt, xẹt qua từng tấc da của cô, giống như vô số cây kim nhỏ, một cái lại một cái châm vào da thịt cô.
Không tính là quá mức đau, nhưng cô chính là mắt nhìn thấy mà tâm kinh hoàng.
Thất Dạ nghĩ, nếu như lúc này cô chết đi, vậy thật có thể coi như mọi chuyện xong hết rồi. Ít nhất, không cần chịu đựng khổ sở như thế. Nếu có thể chết như vậy, cô lại có một chút không cam lòng. Cô còn chưa chính thức khai chiến cùng hắn, mà cứ như vậy liền thua, thật là quá mức có lỗi với bản thân!
“Thật là không biết tự lượng sức mình a!” Đầu ngón tay người đàn ông, dọc theo cằm cô hung hăng bóp một cái, khi cô vô lực vặn vẹo cổ để thoát khỏi không chế của hắn, cả khuôn mắt hắn đều dựa gần vào cô. Đầu lưỡi của hắn, dò xét bên ngoài, dọc theo những nơi tia máu của cô chảy qua, từ từ khẽ liếm lấy, động tác ưu nhã, tự nhiên, cực kì giống như đang thưởng thức, thức ăn ngon ở nhân gian!
Đây là ma quỷ, một tên bệnh hoạn, ma quỷ điên rồ!
Trong lòng Thất Dạ, thăm hỏi mấy trăm đời tổ tong nhà hắn, nhưng lại cô lực không thể kháng cự.
Cô rất đau, đau đến mức phải hít vào thật sâu, cũng cảm thất thật đáng buồn!
Ha ha, người đàn ông này thật đáng buồn thay, nhưng bị người đàn ông này hành hạ, càng thêm đáng buồn. Cô cứ một lần rồi lại một lần như vậy, bị người khác nắm giữ trong tay, cố gắng chống lại, còn chưa có nghĩ qua, chống lại kiểu này không có bất kì tác dụng gì. Cô càng cố gắng phản kháng, đối phương càng trêu đùa cô, đến chết cũng không tha!
Lúc nào thì, cô mới có thể học cách nghe lời, hiểu được bảo vệ chính mình đây?
Tỷ như, vô luận đối phương khiêu khích như thế nào, cư xem như hắn không tồn tại không phải tốt hơn sao? Thế nào lại ngu ngốc như vậy, cố tình chọn cách bị người khác làm cho đau đớn, giống như hận không thể để người khác đùa bỡn mình đến chết, mới có thể thấy vui vẻ sao? Như vậy, cô cái gì cũng không đạt được


Polaroid