Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342336
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2336 lượt.
.
Trừ bỏ, đau!
“Ở chỗ Gia Mậu ∙ Dương ∙ A Nhĩ Bá Đặc, hắn ta đã dạy ngươi những gì?” Liếm đi máu tươi chảy xuống cổ cô, đầu lưỡi của người đàn ông, dừng lại ở khóe miệng Thất Dạ, không hề nhẹ nhàng mà mút lấy, thanh âm trầm thấp: “Có phải hay không, hắn dạy dỗ ngươi, vẫn chưa đủ?”
“Chưa đủ!” Thất Dạ đáp lại, có chút suy yếu. Cô vẫn như cũ không hề học được, cầu xin tha thứ như thế nào. Cho nên, cô lựa chọn, nói ngược lại, nhữ gì mà người đàn ông đó muốn nghe: “Thủ đoạn của anh ấy, so với ngươi lợi hại hơn vạn lần, nhưng là, ta đều không chết!” Bộ dáng sắc bén.
“Thật?” Người đàn ông cười nhẹ hai tiếng: “Vậy, ngươi muốn chết?”
“Ta không muốn!” Thất Dạ cắn răng, cảm thấy trái tim đau đớn như bị xé rách, dừng hai giây, cố gắng vững vàng hơi thở của mình, mới tiếp tục nói: “Ta nhất định sẽ còn sống, xem các ngươi xuống địa ngục!”
“Ngươi rất có chí hướng a!” Người đàn ông hình như có chút sững sờ, lòng bàn tay chậm rãi vỗ vỗ dọc theo gương mặt cô: “Nhưng là, ngươi có thể làm được vậy sao?”
“Tất cả đều có khả năng!”
“Như vậy…” Hô hấp của người đàn ông, khẽ dừng lại, đàu lưỡi, dời qua gò má của cô, có chút ác ý cắn vành tai cô một cái, nói: “Ta liền để cho ngươi chịu đựng một chút, những gì A Nhĩ Bá Đặc chưa có dạy ngươi đi!”
Lúc hắn nói những lơi này, đầy ngón tay, đột nhiên dùng sức nắm lấy áo Thất Dạ, “Tê” một tiếng y phục của cô hoàn toàn bị xé vụn, ngón tay rời xuống, kéo rơi xuống quần của cô, dùng sức tách hai chân ra, trực tiếp xâm nhập vào bên trong.
“Cút…”
Thất Dạ dùng sức khép hai chân lại, liều mạng chống đỡ tay của hắn, đáng tiếc, sức lực của cô, cũng không thể bằng hắn. Tay của người đàn ông, dùng sức hung hăng bấm vào da thịt trên chân của cô, khi Thất Dạ bị đau cả người buông lỏng, nhanh chóng đâm vào giữa hai chân cô –
Một hồi đau đớn tê dại, chợt lan tràn ra toàn thân, làm cả khuôn mặt của Thất Dạ, cũng chuyển sang trắng bệch.
Ngay cả trong đêm tối, hình ảnh ánh mắt trong trẻo của cô trong nháy mắt trở lên ảm đạm, cũng rơi vào trong mắt của người đàn ông, đồng thời, khiến hắn vui vẻ.
Hắn cười, trong thanh âm, có ý tứ nhạo báng: “Như thế nào, hắn ta cũng sẽ đối xử với ngươi như vậy sao?”
“Làm được… So với ngươi còn mạnh hơn nhiều!” Lòng Thất Dạ tràn đầy mệt mỏi, ngoài miệng, cũng không quên lạnh giọng cãi lại: “Ngươi ngay cả xách giày cho anh ấy cũng không xứng!”
Lời nói của cô, rõ ràng kích động người đàn ông, con mắt hắn tối sầm lại, đột nhiên đẩy chân của cô rộng ra, đem thân thể chen vào.
"Rầm——"
Đúng lúc này, cửa phòng dường như bị người đá văng, có tiếng bước chân lộn xộn vang lên, vang vọng khắp trong nhà.
"Mẹ nó!" Người đàn ông khẽ nguyền rủa một tiếng, đôi tay rời khỏi người Thất Dạ, hắn lui về phía sau nửa bước, cơ hồ không có chút do dự nào, mủi chân liền đạp xuống đất, lòng bàn tay đè lên khung cửa sổ, hình dáng thon dài, đã nhanh chóng hướng ra khoảng trống bên ngoài, nhảy khỏi cửa sổ.
Lồng ngực vẫn đau đớn không chịu nổi, Thất Dạ vẫn không quên đưa tay với lấy manh áo sớm đã bị xé nát che lại người, sau đó lật người, quay lưng về phía âm thanh đang phát ra kia.
Bên trong phòng, chợt có ánh đèn di động. Ánh sáng chói mắt, khoảnh khắc kia, chói sáng đến như muốn làm mù mắt của Thất Dạ, một đám người gần như vọt vào cùng một lúc. Cô cắn răng, ngón tay bấu lại níu thật chặt lấy áo, bả vai co ro, cố gắng hết mức để hô hấp, cố gắng đè xuống đau đớn thấu xương ở vị trí trái tim.
Ở khoảnh khắc người đàn ông nhấc chân bước ra khỏi phòng này, Thất Dạ giơ hàm, dọc theo đường cong hoàn mỹ dưới cằm của người đàn ông nhìn lên, giọng nói thanh thoát có chút nhu nhược, giống như một làn gió mát vừa thổi qua, làm cho người ta nghe liền lần cảm giác thư thái: "Tôi chính là phiền phức của anh."
"Uh!" Gia Mậu căn bản không có bất kỳ do dự, liền trả lời rồi.
"Như vậy. . . . . . thượng tướng đại nhân A Nhĩ Bá Đặc, vậy anh muốn tôi chết sao?"
"Cô không chết được."
"Tại sao?"
"Bởi vì cô là người của Gia Mậu • Dương • A Nhĩ Bá Đặc tôi!"
Trong một cái chớp mắt kia, Thất Dạ muốn"Xì" một tiếng bật cười. Nhưng khóe miệng của cô mới vừa nhếnh một cái, trái tim lại đau đớn như bị xé rách, cho nên, cuối cùng chỉ là cánh môi kéo ra, không có cách nào cười ra tiếng.
"Thật đáng thương, đến cười cũng là một loại bi kịch!" Gia Mậu mặc dù không có nhìn cô, nhưng trong giọng nói, thấy rõ ràng mùi vị đùa cợt.
Thất Dạ hừ lạnh một tiếng, không chút cử động.
Đỗ Bang đứng ở bên ngoài nhìn bóng dáng của bọn họ xuất hiện, liền vội vàng nghênh đón, nói: "Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc, tiểu thư Nam Hi cô ấy. . . . . ."
"Đem hai người kia nhốt vào ngục thất dưới đất của phủ đặc cấp thượng tướng cho tôi." Gia Mậu lạnh nhạt cắt đứt lời của anh ta, lạnh nhạt nói: "Tôi muốn tự mình thẩm vấn!"
"Nhưng. . . . . ."
"Sao?" Lông mi Gia Mậu giương lên, lạnh lùng nhìn anh ta.
"Họ đều là người trong cung!"
"Người trong cung, thì như thế nào?"
Đỗ Bang có chút im lặng.
Chỉ