Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342566
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2566 lượt.
ủa cô là do đâu, anh ta cũng sẽ không dễ dàng làm tổn thương cô.
Anh ta không phải Gia Mậu.
Gia Mậu sẽ.
Chỉ cần Gia Mậu không vui, anh ta sẽ phá huỷ bất kỳ vật gì, để mình thoải mái!
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Ngay cả khi có vài người đẹp vẫn nhìn chằm chằm, ánh mắt Gia Mậu vẫn chỉ chú ý đến một nơi.
Đương nhiên là Nam Thất Dạ đầu kia rồi.
Anh nhìn thấy cô theo Nam Tuyệt Hiêu rời đi.
Anh nhìn thấy Nam Tuyệt Hiêu sờ trán của cô, mà thân thể cô không có chống cự, để mặc cho Nam Tuyệt Hiêu dắt tay của cô cùng đi lên cầu thang.
Anh nhìn thấy bóng lưng bọn họ đi cùng nhau lại rất hài hòa. Đáng chết!
Thân thể cao lớn đứng lên, thời khắc đó mấy người đẹp cho là anh sẽ mời một trong số họ lên nhảy cùng, nào ngờ bước chân của người đàn ông khẽ đạp một cái, vượt qua bàn trà, đi về phía cầu thang.
"A Nhĩ Bá Đặc!" Một âm thanh trầm thấp gọi anh dừng lại.
Gia Mậu ngừng bước chân, nghiêng người sang, tầm mắt lạnh lẽo nhìn người đi tới, như muốn đông lạnh anh ta.
Mã Tu cười một tiếng, cũng không để ý sự căm thù của Gia Mậu, nói: "Chậc chậc, không phải muốn đi lên trên tranh giành thứ gì với Nam Tuyệt Hiêu chứ?"
"Không cần thiết!" đôi tay Gia Mậu vắt chéo ra sau lưng lạnh nhạt nói: "Chẳng qua nếu như cậu muốn, tôi sẽ không ngăn cản cậu."
"Sẽ giúp tôi chứ?"
"Có thể suy nghĩ một chút."
Mã Tu cả cười, lòng bàn tay anh nhẹ nhàng phất một cái về phía các người đẹp, thấy các cô cũng thức thời rối rít lui ra, thân thể cao lớn mới dựa về phía Gia Mậu, khoác lên bả vai của anh, nói: "Có muốn ngồi xuống uống một ly với tôi không."
"Tôi thấy cậu liền ghê tởm,sao mà uống trôi ?" .
"Mỗi lần gặp mặt, cậu đều nói câu nói này, cậu thật khiến mặt mũi của tôi mất hết." Mã Tu tuy nói như thế, nhưng không có nửa phần tức giận, ngược lại khóe miệng hơi nhếch lên, hứng thú mở miệng: "A Nhĩ Bá Đặc, cậu khiến gia tộc Tát Tư Khắc của chúng tôi thật khó khăn!"
Gia Mậu vung cánh tay dài một cái, đã khoác áo khoác lên trên vai mình , lạnh lùng nói: "Đó là chuyện của cậu."
"Cậu thật sự tuyệt tình sao?"
"Nếu không làm sao đây?"
Mắt sắc của Mã Tu ngưng tụ, ánh mắt nhìn dọc theo Gia Mậu lên xuống đánh giá, chậm rãi nói: "A Nhĩ Bá Đặc, cậu không nghĩ , nếu chúng ta hợp tác, nhất định là thiên hạ không ai địch nổi sao?"
"Không cùng chí hướng không thể hợp tác!"
"Chúng ta chưa bàn bạc, làm sao cậu biết không thể hợp tác."
"Công Tước Tát Khắc Tưvẫn là ngoan ngoãn làm phò mã của cậu đi, những chuyện khác cậu trông nom cũng vô dụng!" Gia Mậu quay người sang, lạnh nhạt nói: "Chớ dựa vào tôi quá gần!"
"Gia Mậu!" Thái độ này quá lạnh lùng.
Nghe Mã Tu đột nhiên gọi thân mật, thân thể Gia Mậu cương cứng một chút.
Cô biết, anh nhìn thấy cô, chỉ là, anh cư nhiên không đuổi theo. Chẳng lẽ, anh nhìn thấy cô, không vui sao?
Tại sao vậy chứ? Cô trở lại, chính là muốn cho anh biết, cô còn sống. Cô hy vọng anh có thể đuổi theo cô, hy vọng anh ôm cô, hy vọng anh đưa cô về nhà.
Cô tiêu hao nhiều tâm sức như vậy mới có thể sống sót, thế nhưng, hình như anh không muốn để ý tới cô.
Làm sao bây giờ?
Đầu ngón tay cô gái nắm váy thật chặt, lồng ngực phập phòng, cắn chặt môi dưới, trong lúc nhất thời, cũng không biết mình nên tiếp nhận sự thật này như thế nào.
"Tiểu thư Hi thật biết nói đùa!" Bàn tay to của Bỉ Lợi đưa tới trước mặt cô, cười nói: "Gặp lại cô, tôi thật sự cảm thấy rất vinh hạnh. Chị của cô, cũng ở bên trong, có muốn tôi dẫn cô vào không?"
"Vậy sao?" Ánh mắt Y Toa Bối Lạp sáng lên, nhàn nhạt cười cười: "Tôi lại thật sự không biết, thì ra chị ấy cũng tới."
"Cô ấy tới, hơn nữa còn do Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc dẫn cô ấy tới." Lúc Bỉ Lợi nói lời này, vẻ mặt rất nhạt, ánh mắt của anh ta, vẫn luôn sâu kín nhìn chằm chằm Y Toa Bối Lạp. Mắt thấy con ngươi cô chuyển sang tối sầm – u ám, khẽ cười một tiếng, nói: "Tiểu thư Hi, có chuyện này tôi muốn hỏi cô!"
"Chuyện gì?" Y Toa Bối Lạp đem tay mềm của mình hướng vào bên trong lòng bàn tay của người đàn ông, mặc cho anh ta dắt mình tiến vào đại điện Kaloka.
"Tiểu thư Cách Lợi, thật bị cô phân thây sao?"
Nghe Bỉ Lợi đột ngột hỏi chuyện này, lòng bàn tay Y Toa Bối Lạp cứng đờ, nâng cằm lên, lạnh lùng nhìn anh ta.
Cô cũng biết, Bỉ Lợi • Trát Tây sẽ chủ động thân cận với cô, không phải là không có nguyên nhân. Ha ha, nhưng mà chỉ đúng là muốn từ trong miệng cô thăm dò ra một chút chuyện mà thôi! Anh ta nghĩ cô là người thế nào, tùy tùy tiện tiện sẽ bị anh ta dụ dỗ, sẽ ngu ngốc đến mức cái gì cũng nói cho anh ta biết sao?
"Loại chuyện như vậy, sao tôi có thể biết?" Y Toa Bối Lạp lắc đầu, nụ cười bên khóe miệng có chút yếu, nhưng lại cố gắng duy trì rất đẹp: "Nếu như Thượng tướng Trát Tây muốn biết, có thể tự mình đi điều tra là được rồi! Tôi biết rõ gia tộc Trát Tây của các anh cũng là một danh môn Quý tộc ở Hoàng thành Lạp Ma, không có chuyện gì mà các anh không làm được."
"Có!" Trái lại, Bỉ Lợi thẳn