Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342212

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2212 lượt.

t nhỏ nhắn xinh đẹp liếc một cái, đột nhiên cười cười, nói: "Hiện tại ở phía dưới đang có hai vị tướng lĩnh cao cấp đang vì một cô gái mà đánh cho khó hoà giải. Loại trường hợp dầu sôi lửa bỏng kích thích như vậy, chẳng lẽ cô không muốn đi nhìn một chút sao?"






"Anh càng muốn đi xem hơn tôi mới đúng chứ?" Thất Dạ tức giận liếc người đàn ông một cái, khóe miệng nâng lên đường cong lạnh lùng.
Người ta đánh nhau cũng không phải là vì cô, mà là vì người con gái mình yêu mến mới đánh, cô là người ngoài thì tham gia xem náo nhiệt làm gì? Bọn họ đánh sống hay chết cũng là chuyện của bọn họ, cô cũng không rỗi hơi mà đi nhúng tay vào. Quay đầu lại, thì không phải là mình tự đi chịu tội sao? Cô cũng không phải là ngu ngốc, tự nhiên sẽ không làm vậy.
Nam Tuyệt Hiêu mặt mày giương lên, vẻ mặt có mấy phần quỷ dị.
Thất Dạ mặt trấn định tự nhiên, hoàn toàn không thấy được tâm tình hiện nay của cô như thế nào. Co dem ly nước đặt sang bên, lạnh nhạt mở miệng: "Nam Tuyệt Hiêu, anh cảm thấy tôi chính là cái người mà anh nói đến kia, tiểu thư Tạp Lạc Hi • Nhi sao?"
"Rất rõ ràng, A Nhĩ Bá Đặc cũng đã bắt đầu cho rằng em chính là cô ấy." Con mắt Nam Tuyệt Hiêu sắc nhẹ, này ngưng thê nhìn khuôn mặt cô gái đối diện, có loại mùi vị bí ẩn: "Em nếu không tin, thì ngay cái tên anh ta đặt cho em, cũng đã thấy được một chút manh mối."
Người kia cũng sớm đã hoài nghi, nhưng chính là vẫn luôn không nói ra. Hiện tại, anh ta dẫn cô tới đây, cố ý ở trước mặt Nam Tuyệt Hiêu tỏa sáng, có thể đủ kích thích người trong lòng mình một cái, thật đúng là *** một công đôi việc!
Nam Tuyệt Hiêu môi mỏng chậm rãi nhấp xuống, cười như không cười nhìn chằm chằm cô: "Em để ý?"
"Tôi ngại?" Thất Dạ cười, cái hàm lãnh lạnh nhạt đạm nhìn thẳng vào mắt người đàn ông: "Nam tiên sinh tại sao phải cho là như vậy?"
"Nếu em không để ý, hiện tại sẽ không buồn buồn như vậy."
Cô có sao? !
Bởi vì một ý nghĩ về người đàn ông kia đã khiến cho tâm trạng cô buồn buồn không vui?
Cô cũng không phải là ngu ngốc, tại sao phải tự mình mang tội như vậy đây?
"Vô luận là phải hoặc không phải, cũng không thay đổi được cái gì, cho nên anh sẽ không cưỡng cầu." Thất Dạ quay mặt, lẳng lặng ngưng mắt nhìn người đàn ông: "Nam Tuyệt Hiêu, tôi hiện tại liền có thể nói cho anh biết, tôi sẽ không bởi vì chiếm lấy thân thể của Tạp Lạc Nhi • Hi, mà cứ mặc cho các người muốn nói gì thì là thế nấy. Tôi là cô ấy, cũng không phải là cô ấy. Tôi nói như vậy, anh hiểu chứ?"
"Hả?" Nam Tuyệt Hiêu hứng thú nhìn chằm chằm cô: "Ý của em là, em mất trí nhớ?"
"Không có, trí nhớ của tôi, chỉ dừng lại ở kiếp trước. Tôi hiện tại, chỉ là dựa vào một luồng cô hồn tìm tới cái thân thể này, tôi không phải cô ấy chính là có ý này." Sóng lưng Thất Dạ dọc theo ghế sa lon khẽ dựa, dáng vẻ có mấy phần chán nản: "Cuộc sống này, cứ như vậy troi qua, tôi không muốn bị bắt buộc làm cái gì."
"Cảm giác , em thật giống như là đã bị mất đi một phần trí nhớ."
"Không. . . . . ." Thất Dạ cực kỳ khẳng định lắc đầu, khóe mắt dư quang liếc xéo hắn: "Tất cả quãng đời trước kia của tôi, tôi đều nhớ rất rõ ràng. Tôi làm sao lại tới nơi đây, cũng nhớ rất rõ. Không sai tôi có không ít những ký ức của Tạp Lạc Nhi • Hi, thế nhưng chính là một loại bản năng mà thôi. Tôi, tuyệt đối không phải là cô ấy!"
Dù sao, cô cũng sẽ không để cho mình rơi vào con đường mòn trước kia.
Nam Tuyệt Hiêu sâu kín nhìn cô chằm chằm vài giây, mới nhỏ giọng hỏi thăm: "Chẳng lẽ, em không muốn biết trước kia đã xảy ra những chuyện gì sao?"
"Khi một người linh hồn cũng đổi đi rồi, thì những vật khác cũng không còn quan trọng." Thất Dạ đáp lại không mặn không nhạt: "Cho nên, không cần trông cậy vào tôi chính là Tạp Lạc Nhi • Hi trong suy nghĩ của anh. Cũng không cần coi tôi như cô ấy mà đối xử, bởi vì tôi không đáng giá! Tôi sẽ vẫn không có tình cảm gì với anh!"
Cô nói quyết tuyệ như thế, chính là hi vọng có thể cùng hắn vạch rõ giới tuyến!
Nam Tuyệt Hiêu chỉ trầm mặc không nói , sâu kín nhìn cô chằm chằm, không nói gì thêm.
Nhưng thần thái ở đáy mắt hắn, lại làm cho Thất Dạ không khỏi cảm thấy sợ.
Hình như là. . . . . . Tất cả mọi thứ, đều ở trong sựu tính toán của hắn!
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
"Không cần đánh nữa !" Mắt thấy, trong sân, hai người kia càng đấu càng quyết liệt, cũng rất nhiều người bắt đầu khuyên can: "Trời ạ, đến cùng là có chuyện gì xảy ra đây?"
"Hai vị thượng tướng vì một người con gái mà đánh nhau, lời này mà truyền đến tai An Đức Liệt Vương, bọn họ có thể cũng đều bị trách cứ ——"
"Không cần, bọn họ đều đẹp trai như vậy. . . . . ."
". . . . . ."
Bọn nữ tử liến thoắng không ngừng cũng không có ảnh hưởng tới hai người đàn ông bên này, bọn họ ra tay vẫn gọn gàng linh hoạt. Thay đổi cũng không phải là bạn tốt nữa rồi, vậy thì thật là từng quyền đều mang theo sát khí, giống như hận không thể dùng mọi thứ tần nhẫn nhất đánh cho đối phương ngay lập tức tr