Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342156

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2156 lượt.

Mà anh. . . . . ."
"Ý kiến phụ nữ!" Gia Mậu cười lạnh một tiếng: "Có lẽ chúng tôi cũng đã từng bởi vì phụ nữ mà bị lạc qua, nhưng chuyện đại trượng phu cần làm, chỉ là bảo vệ quốc gia, làm sao có thể bởi vì tình cảm trai gái mà phản bội quốc gia của mình?"
Nghe anh nói xong hiên ngang lẫm liệt, Thất Dạ bất đắc dĩ cười cười: "Cho nên, các anh ở trong đại điện Kaloka, chỉ là làm một cuộc khảo nghiệm?"
"Ừ." Gia Mậu gật đầu, lạnh nhạt nói: "Chúng tôi cũng biết chuyện tình, cần gì phải đi truy cứu?"
"Vậy tôi lại không hiểu." Thất Dạ nhướng mày, ánh mắt thành thật mà nhìn chằm chằm vào Gia Mậu: "Các anh nếu đã biết những chuyện này, trừ không muốn bên ngoài biết các anh đang tranh đấu, về sau còn cố kỵ những thứ gì?"
Ánh mắt Gia Mậu sâu kín nhìn cô, môi mỏng nhẹ hạ xuống, nói: "Nam Thất Dạ, em không phải muốn giả bộ ngu. Phí Nhĩ Lạc gặp tập kích ở đại điện Kaloka, Tát Khắc Tốn gặp tập kích ở trên máy bay. Những chuyện này, em cảm thấy là vì cái gì?"






Nghe lời nói của Gia Mậu, bên trong lòng của Thất Dạ trầm xuống.
Trước mắt, bên trong hoàng thành Lạp Ma, thế lực muốn đối phó, không chỉ có chỉ là Cổ Thành Nữu Luân và thành Đức Lan những người kia rục rịch ngóc đầu dậy! Hôm nay Nam Tuyệt Hiêu tới hoàng thành Lạp Ma, mà Trát Tạp Tây cứu Y Toa Bối Lạp – Hi Nhĩ. Hơn nữa, Mã Tu Tát Khắc Tư cũng ở đây làm rối loạn. Chiến tranh nội bộ trong Hoàng thành Lạp Ma luôn luôn có, mắt của người bên ngoài nhìn chằm chằm. Bọn họ, xác thực không thể có bất kỳ sai lầm nào.
Bọn họ, là muốn cho người bên ngoài một loại ảo giác. Để cho bọn họ cảm thấy, hôm nay gia tộc Ngõa La Luân bất hòa với gia tộc A Nhĩ Bá Đặc, tạo nên biểu hiện giả dối!
Cho nên mới phải diễn xuất như thế này!
Ha ha, mà bản thân cô, cũng là một người trong đùa giỡn, không phải sao?
"Biết." Thân thể Thất Dạ co quắp lại nằm trên giường, cười có chút chua xót, nói: "Sự lựa chọn của anh, vĩnh viễn đều là danh lợi."
Hai tay của Gia Mậu vừa vắt chéo sau lưng, nắm thành quả đấm, quay mặt sang, ánh mắt sâu kín nhìn Thất Dạ.
Khóe mắt Thất Dạ thoáng nhìn về phía mặt của anh, nói: "Còn có một vấn đề."
"Hỏi đi!"
"Tại sao là tôi?" Khóe miệng Thất Dạ nhẹ nhàng quất một cái, ánh mắt hạ xuống quan sát anh: "Chẳng lẽ anh cũng không cho là, tôi cũng là mật thám được bọn họ phái đến. Thật ra thì tôi như bây giờ, chính là vì mê hoặc anh, mới có thể cố ý làm bộ dạng giống như mình là một người bệnh thần kinh, không nhớ quá khứ của mình sao?"
"Em không phải như vậy." Thân thể cao lớn của Gia Mậu, ngồi xuống bên cạnh giường hẹp, cười như không cười nhìn cô: "Nam Thất Dạ, tôi gặp qua rất nhiều người, nhưng cho tới bây giờ tôi cũng không nhìn lầm người!"
Cặp mắt sâu trong, ánh mắt của anh, một ánh sáng sâu kín, giống như rất rõ ràng, tự tin của anh.
Con ngươi Thất Dạ từ từ híp lại, đầu ngón tay đột nhiên bóp cằm người đàn ông một cái, nhẹ nhàng hừ một tiếng: "Anh tại sao có tự tin như vậy?" Mà nói đối với mình.
"Bởi vì tôi là Gia Mậu – Dương - A Nhĩ Bá Đặc."
"Mới vừa rồi sao?" Ánh mắt Thất Dạ nhìn về phía vị trí cửa phòng đầu kia, nói: "Mới vừa rồi vừa bắt đầu anh nói với tôi cái gì sợ, không sợ hãi ..., nhưng nếu anh là vì lôi kéo hoàng thành Lạp Ma, tại sao đột nhiên lại nói đến dã tâm của mình? Anh rốt cuộc là trung thành lại còn có dã tâm? Hơn nữa, tôi phát giác thời điểm anh mới vừa nói chuyện này, còn nhìn một chút cửa bên kia . . . . . . Anh có phải, dấu diếm tôi chuyện gì hay không?"
"Nếu Y Toa Bối Lạp – Hi Nhĩ trở lại chỉ là vì lấy tin tức, tôi tự nhiên muốn cho cô ấy một chút tin tức hữu dụng rồi, em nói đúng không?" Gia Mậu đưa tay nắm tay mảnh khảnh của cô, không có mùi vị gì cả cười cười, nói: "Chẳng lẽ em không cảm thấy, chơi như vậy rất tốt sao?"
Chơi thật khá là tốt, đó là anh chơi người khác, chỉ là anh bị người chơi sẽ không tốt!
Giọng điệu Thất Dạ thở dài, bỗng nhiên khom lưng, hôn lên mu tay của người đàn ông một cái.
Gia Mậu có chút ngoài ý muốn nhìn đến mặt cô.
"Gia Mậu!" Thất Dạ nâng hàm, môi đỏ mọng khẽ vểnh lên, nói: "Những việc làm của anh đối với tôi, tôi nhất định sẽ trả thù anh!"
"Tôi chờ!"
"Gia Mậu – Dương – A Nhĩ Bá Đặc, anh tốt nhất không nên có một ngày nghèo túng kia, nếu không. . . . . ." Thất Dạ nghiêng người, cánh tay dài vừa kéo dọc theo cổ của anh, đem cánh môi của mình sau khi dời đi khóe miệng, cúi đầu cười nhạo một tiếng: "Nhất định sẽ đem anh giẫm ở dưới lòng bàn chân chà đạp!"
Gia Mậu mím môi cười khẽ, lòng bàn tay bưng lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, lưỡi dài vượt qua cánh môi của cô, xâm nhập hôn lên đầu lưỡi của cô.
Có lúc, người chính là cần mạo hiểm.
Mặc dù nói không biết kết cục có hay không có lợi, nhưng chỉ cần cố gắng thử qua, mới có thể biết, mình đi đường là chính xác hay là sai lầm!
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Hoàng thành Lạp Ma có một ngày lễ truyền thống, mỗi khi ngày cuối cùng của tháng mười, cả Hoàng Thành sẽ gặp cử hành lễ hội t