XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342151

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2151 lượt.

i. Sau đó, cô ý thức được cái gì, nông cạn cười một tiếng, nói: "Không có, thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc nói, so với làm với tôi, thật ra thì anh ấy thích mình phát tiết hơn."






Y Toa Bối Lạp thế nào cũng không nghĩ đến, Thất Dạ lại có thể biết nói ra những lời này. Thời khắc tim cô đập mạnh và loạn nhịp, lại nghe được một tiếng hừ nhẹ truyền đến từ sau lưng, thân thể cao lớn của người đàn ông liền nhích lại gần. Ánh mắt của anh tĩnh mịch đẹp đẽ mà lạnh lẽo, lạnh lùng liếc về phía Thất Dạ, giống như hận không đem cô nuốt sống xuống phía dưới được.
Thất Dạ cũng không sợ anh, cô nhẹ nâng cằm, con mắt sắc sâu kín, lẳng lặng nhìn chằm chằm người đàn ông, không nhúc nhích.
"Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc." Cho dù ánh mắt của người đàn ông cũng không phải là nhìn mình, nhưng Y Toa Bối Lạp vẫn là bị hù dọa toát đầy mồ hôi. Cô lắc đầu một cái, lui về phía sau nửa bước, trong mắt lóe ra sắc thái mê ly: "Mới vừa rồi. . . . . . chị em chị ấy không phải. . . . . . Chị không biết. . . . . ."
"Cô ấy biết tôi ở chỗ này, cũng sẽ không nói sao?" Con mắt sắc của Gia Mậu sâu kín, bàn tay đột nhiên dọc theo bả vai của cô kéo một cái, đem thân thể cô lôi kéo qua đi, cười lành lạnh nói: "Y Toa Bối Lạp-Hi Nhĩ, biết thiện tại tôi muốn làm cái gì sao?"
Ánh mắt của của anh nhìn cô, so mới vừa rồi nhìn chằm chằm Thất Dạ còn đáng sợ hơn. Cái loại ánh mắt khát máu, y hệt như tới từ địa ngục ác ma, mang theo một cỗ lệ khí tàn nhẫn đem cả người cô cũng xé rách!
Trước mắt nhìn cánh môi hai người cơ hồ muốn dán sát, Thất Dạ lại đột nhiên đưa tay về phía khóe miệng người đàn ông che lại, ngăn chặn cánh môi của anh.
Con ngươi của Gia Mậu khẽ co lại, con mắt màu đậm trầm ngâm nhàn nhạt nhìn chăm chú vào cô.
"Tôi tự do một ngày, anh nên cho." Cánh tay của Thất Dạ theo cổ của anh vừa kéo, nhỏ giọng cười nói: "Tôi muốn đi tham gia ‘ ngày đại chúng ’, một mình!"
Nghe cô nhấn mạnh ba chữ trọng điểm phía sau, con mắt sắc của Gia Mậu thâm sâu, đôi mắt nhìn chằm chằm cô trầm mặc chốc lát, ngay sau đó gật đầu một cái,
Trong mi mắt Thất Dạ, trong nháy mắt thoát ra ánh sáng rực rỡ, thần thành lấp lánh, giống như đem toàn bộ thế giới bên ngoài cũng làm xinh đẹp!
Khóe miệng Gia Mậu nhẹ nhàng vẽ ra một độ cong đạm bạc, lòng bàn tay mơn trớn dọc theo gương mặt cô gái, thanh âm mang theo mấy phần khàn khàn: "Nếu như mà tôi nói hài lòn. . . . . ."
Thanh âm của anh mới nói được một nửa, cánh môi của cô gái, liền chủ động dán tới môi của anh. Cô khua môi múa mép linh động dí dỏm, bằng tốc độ nhanh nhất, chiếm đoạt lhoang miệng người đàn ông, giống như thường ngày anh vẫn đùa giỡn cô, cuốn lấy từng tế bào trong cổ họng anh, tìm kiếm thật sâu trong cổ họng người đàn ông.
Đối với cô hôn bốc lửa như vậy, Gia Mậu hình như tương đối hài lòng. Tâm tình của anh vui vẻ, trong mi mắt, thấm ra mấy sợi ánh sáng, bàn tay vốn là đang cầm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái, dùng sức dọc theo sống lưng vừa đỡ, ngón tay kia, từ áo cổ áo cô thăm dò đi vào trong, lục lọi xoa nhẹ lên ngọn núi nhạy cảm của cô, nhẹ nhàng chăm sóc.
Thất Dạ cũng rút miệng ra để hít thở, thân thể co quắp hạ xuống, liền xóa liễu khí, vốn là cuồng vọng hôn, liền lập tức ít đi mấy phần sức lực.
Lưỡi của cô, nhu mềm ngọt ngào, từng vị trí bị cô hôn qua, hình như cũng giữ lại một loại hơi thở mật ngọt. Con ngươi Gia Mậu càng phát ra ánh sáng sâu kín, cánh tay dài theo eo của cô vừa kéo, bế cô lên, đi về phía mặt bàn cách đó không xa, đặt cô ở phía trên, thân thể cao lớn ép xuống.
"Gia Mậu. . . . . ." Cảm thấy người đàn ông chen vào vị trí giữa hai chân của cô, Thất Dạ cảm giác bụng vị một luồng khí dâng trào, khiến cho cả thân thể cô cũng kích thích đến nhiệt độ cô không cách nào thừa nhận!
"Hử? !" Người đàn ông cúi đầu nhẹ nhàng hôn cổ trơn mịn của cô, thanh âm có chút mơ hồ.
"Tôi sẽ giúp anh!" Hai chân Thất Dạ, tự động dọc vòng chắc theo thắt lưng người đàn ông, nhìn người đàn ông nghe lời của cô nói sau đó ánh mắt khẽ giương lên, đôi môi nhẹ nhàng bĩu một cái, nhàn nhạt cười nói: "Vô luận anhmuốn làm gì, tôi đều sẽ giúp anh."
"Sau đó. . . . . ." Gia Mậu nâng lông mi dày nhàn nhạt nhìn cô, thanh âm không nhanh không chậm , giống như đề nghị của Thất Dạ, không có bao nhiêu quan hệ với anh.
Trời mới biết, cô suy nghĩ một hồi, muốn phá tế bào não, mới làm ra quyết định như vậy. Nhưng, theo lời của anh, hình như là có cũng được mà không có cũng không sao! Chẳng lẽ, hôm nay anh cho là, cô không có tư cách đứng ở bên cạnh anh sao?
Tuy rằng là bởi vì thái độ anh lạnh lùng mà trong lòng có chút bị thương, nhưng lại không tổn hao gì ý nghĩ kiên định của Thất Dạ. Cô nhấp nhẹ cánh môi nhàn nhạt cười cười, nói: "Sau đó, mặc cho số phận!"
Cái cô gái nhỏ này, ngược lại càng ngày càng hiểu được bày mưu tính kế vì mình rồi. Cũng biết, để lại đường lui cho mình như thế nào! Cô không nói cô muốn, là bởi vì đã sớm biết, anh biết cô muốn cái gì. Mà những thứ đó, anh có thể sẽ không cho cô. . . . . .
"Tốt!"