XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342106

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2106 lượt.

có chút tái nhợt, cười nhẹ nói: "Tiểu thư Nam Hi, nếu như cô không ngại, xin cho tôi một phát súng đi!"
Sẽ không ai đần như vậy, để cho người khác nổ súng trên người mình, Chu Đế này, thật sự là đủ trung thành. Chỉ là, cô không thể nào thành toàn! .
Thất Dạ cười một tiếng, lạnh nhạt nói: "Cô muốn chế tạo chứng cớ cùng tôi đọ sức qua, cũng không cần thiết bắt cô dùng súng của mình bắn, để cho tôi!"
Cô nói đến đây, lòng bàn tay hướng ngang lưng vừa sờ, đem súng lục nhỏ của mình ở vị trí eo ếch lấy ra, nói: "Súng à, tôi cũng có một khẩu, nhưng tôi sẽ không thành toàn cho cô. Nếu quả thật muốn biểu hiện lòng trung thành của cô, sẽ dùng nó nả một phát súng vào chính tay cô hoặc trên chân! Nhưng mà. . . . . ."
Cô dừng một chút, sau đó cười như không cười nhìn chằm chằm cô gái, nói: "Cô cảm thấy như vậy hoàn toàn không có ý nghĩa! Bởi vì. . . . . . Coi như cô đánh mình, tôi cũng vậy sẽ không đem những hình ảnh mất mặt của Mã Tu • Tát Khắc Tư giấu đi. Cô để cho anh ta, sau này khi ra cửa, đều phải nhìn sắc mặt của người khác à!"
"Tiểu thư Nam Hi. . . . . ." Sắc mặt của Chu Đế tái đi, nhìn Thất Dạ, trong hốc mắt phiếm ửng hồng, nói: "Mời cô đáng thương cho Công Tước Tát Khắc Tư, ngài ấy thật ——"
"Coi như quá khứ của anh ta trôi qua không dễ dàng đi, nhưng tôi cũng không cần thiết muốn thanh toán với anh ta!" Thất Dạ mặt lạnh, nhẹ xuy một tiếng, nói: "Sau đó cô như thế nào, có cần nổ súng hay không, là chuyện của mình cô!"
Cô đem súng trong tay hướng qua đầu Chu Đế, thấy bên trong mắt cô gái lóe ra ánh sáng chần chừ, môi hạ xuống, liền đi ra cửa phòng.
Thất Dạ đem súng lục giữ trong lòng bàn tay, sau đó sắc mặt của Chu Đế bỗng run lên, chỉ vào sống lưng Thất Dạ liền lạnh lùng nói: "Tiểu thư Nam Hi, nếu như cô không đồng ý với tôi, tôi liền. . . . . . Sẽ không để cho cô đi!"
"Sao? Cô nghĩ như thế nào?" Thất Dạ quay mặt sang, trong con ngươi, quét xuống ánh sáng không rõ. Khóe miệng của cô, cười như không cười, giống như đang giễu cợt Chu Đế ngây thơ, nói: "Có phải hay không, cô thay đổi chủ ý muốn giết tôi?"
"Không!" Chu Đế lắc đầu một cái, nói: "Tôi có thể giống vậy, để cho cô từ nay về sau, đều trở thành trò cười cho mọi người!"
"Vậy sao?" Mặt mày Thất Dạ giương lên, nhẹ nhàng mở lòng bàn tay ra, nói: "Nhưng nếu tôi nói, tôi không ngần ngại?"
Sắc mặt của Chu Đế biến đổi, có chút không tin nhìn cô. Cô không sợ.
Đầu ngón tay Thất Dạ, hướng vị trí đai lưng của quần áo mình xé đi, đem quần áo kéo xuống vai, nói: "Hiện tại cô có muốn mượn máy chụp hình để chụp tôi không? Đến đây đi, tôi cởi cho cô xem!"
Loại khí thế này của cô, giống như biểu đạt ý là cô nhất định sẽ đem ảnh chụp của Mã Tu • Tát Khắc Tư công bố như ý nguyện!
Không có bất kỳ việc gì, có thể lay chuyển!
Cho dù lấy cái giá cao là trong sạch của bản thân cô!
Nhìn hành động của Thất Dạ, sắc mặt của Chu Đế cũng có chút trắng bệch, cô lắc đầu một cái, cười chua xót nói: "Tiểu thư Nam Hi, tại sao cô không thể thoáng mở một mặt?"
"Tôi thoáng mở một mặt với anh ta, anh sẽ thoáng mở một mặt với tôi sao?" Thất Dạ nhẹ nâng môi mỏng, nói: "Cô biết rõ, lúc trước anh ta đối với tôi thế nào rồi đấy!"
"Anh. . . . . ."
"Không cần giải thích cho anh ta, tóm lại, chuyện này. . . . . ." Con ngươi Thất Dạ xoay chuyển nhanh như chớp, ánh mắt dọc theo người đàn ông nhẹ nhàng nhìn một cái, thấy mi mắt của anh ta đang run rẩy, hình như có dấu hiệu tỉnh lại, nói: "Xem ra, chủ nhân của cô sẽ không cứu chữa, sẽ không cứu giúp!"
Mặc dù chỉ là cầm chai rượu đánh vào đầu của anh ta, nhưng mà giờ phút này, trên đầu anh ta chảy ra không ít máu. Nếu tiếp tục như vậy nữa, anh ta có thể sẽ mất máu quá nhiều mà chết!
Chu Đế nghe vậy, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt nhìn Mã Tu, chần chừ không chắc.
"Cứu anh ta đi, bên này tôi sẽ xử lý được đấy!" Ngay tại giờ phút này, một thanh âm trầm thấp, từ bên cạnh sâu kín vang lên. Sau đó, một thân thể cao lớn xuất hiện tại vị trí phòng khách.
Nhìn người người đàn ông kia từ từ đến gần, mi tâm của Thất Dạ trầm xuống, khóe miệng hiện ra một nụ cười lạnh băng.
Mắt thấy người đàn ông đến, Chu Đế liền lập tức cúi đầu, kêu một tiếng: "Thượng tướng!"






Gia Mậu nhàn nhạt đáp một tiếng, tầm mắt dọc theo khuôn mặt Thất Dạ nhìn sang, thanh âm trầm thấp, một đôi mắt như ánh mặt trời sâu kín nhìn Thất Dạ, nói: "Không có sao chứ?"
Thanh âm của anh mới nói ra, cũng đã chọc cho cô gái vung tay đưa tới một cái tát, hung hăng đáp lên gò má của anh.
Chu Đế lấy làm kinh hãi, ngơ ngác nhìn bọn họ, trong khoảng thời gian ngắn, thậm chí không nhúc nhích được!
Thất Dạ nhẹ nhàng bĩu môi, lạnh giọng cười nhạo nói: "Gia Mậu • Dương • A Nhĩ Bá Đặc, bắt đầu từ hôm nay, chúng ta cắt đứt quan hệ!"
Cô có thể nhịn chịu anh vì công thành danh toại mà ở trước người khác khi dễ cô, nhưng tuyệt đối không cách nào dễ dàng tha thứ cho anh dùng cô làm giao dịch. Như vậy, thật quá xấu hổ! Nếu như trước lúc anh bán cô, có thể nói trước cho cô biế