Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342110
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2110 lượt.
t, hoặc là cô còn có thể chuẩn bị tâm tư, có lẽ còn có thể suy tính một chút có tha thứ hay không, nhưng bây giờ. . . . . . Cô đối với anh, thật sự là thất vọng!
Nghe lời nói lạnh lùng của anh, cả sống lưng Chu Đế cũng không nhịn được thấm ra tầng tầng mồ hôi lạnh. Cô mau lẹ gật gật đầu, xoay người đi đỡ người đàn ông trên sàn nhà dậy, đặt anh ta lên bên ghế ngồi, sau đó lấy đầu ngón tay đè ép vị trí dưới mũi anh ta, cố gắng để cho anh ta tỉnh táo lại từ trong hôn mê.
Thất Dạ cũng không ngoảnh đầu nhìn hay quản bọn họ nhiều như vậy, cô chỉ nghĩ muốn nhanh chóng thoát khỏi khống chế của Gia Mậu. Sau cùng bởi vì tập đánh người đàn ông mà hoàn toàn không có sức, sau đó, cả thân thể cũng mềm nhũn ra.
Trước thời điểm đối phó với Mã Tu và Chu Đế, vốn là đã tiêu hao nhiều thể lực, hiện tại cùng Gia Mậu dây dưa vừa lộn, cô chỉnh người cũng cảm thấy thật là mệt mỏi, không chỉ có trên người cảm thấy rất thương tổn, ngay cả trong lòng, cũng cực kỳ bực tức.
Cô cũng không phải cuồng chịu ngược, nhưng Gia Mậu không trừng phạt cô ngược lại mặc cho cô muốn làm gì thì làm, ngược lại để cho cô có chút lo lắng. Cô không có biện pháp suy đoán thấu tâm tư của người đàn ông này, chỉ cảm thấy anh tùy thời cũng có thể lấy tính mạng của cô, nhưng kì lạ, hiện tại anh lại thích giống như xem cô rất quan trọng tựa như ——
Trong lòng Thất Dạ nghĩ càng nhiều, cả đầu óc càng hỗn loạn. Sau đó, bởi vì không tránh thoát bị người đàn ông nắm trong tay, lại không có biện pháp hiểu rõ ràng anh rốt cuộc muốn gì, cô dứt khoát bỏ qua, cả người cũng nằm trong khuỷu tay người đàn ông, mặc cho anh đỡ mình, nhỏ giọng tố cáo mà nói: "Cảm giác như thế nào?"
Cô gái đương nhiên không phải để ý đến anh, chỉ khép mắt, nhắm mắt dưỡng thần.
Hình như từ trong khoang mũi Gia Mậu phát ra một tiếng thở dài bất đắc dĩ, cúi thân thể xuống, liền đem cả người cô ôm lên. Sau khi cô cười lạnh một tiếng, hôn một cái lên cái miệng nhỏ nhắn của cô, nhân tiện ôm lên.
Trong lúc đó, Thất Dạ rất tự nhiên đem người xoay ngược lại, hướng cánh môi của mình dùng sức lướt qua, đem hơi thở của anh lau đi.
Gia Mậu cười cười, lại hướng khóe miệng của cô hôn một cái.
Thất Dạ nổi giận, con mắt mở to lạnh lùng nhìn chằm chằm anh, buồn bực nói: "Gia Mậu, đại sắc lang, không có việc gì không cần hôn tôi!"
"Bộ dáng bây giờ của em, thật đáng yêu!" Khuôn mặt Gia Mậu vẽ ra một đường cong, có thể thấy được tâm tình của anh tương đối tốt: "Nam Thất Dạ, nhất định phải duy trì trạng thái như vậy." .
Tiếp tục như vậy, vĩnh viễn đều duy trì sức sống, không sợ hãi, mới là cô gái tôi thưởng thức lúc đầu!
Thất Dạ lại bật cười một tiếng, lạnh nhạt nói: "Ai cần anh lo!"
Gia Mậu không nói gì, ôm cô đi ra ngoài, thời điểm ở sân, Thất Dạ lại chợt nhận thấy Tư Á và Dung Thiên Đại, Nam Nhã Toa cư nhiên tĩnh lặng ở đây. Thậm chí, ngay cả Y Toa Bối Lạp cũng đều ở đây. Cô không khỏi lấy làm kinh hãi, nhanh chóng đá chân một cái, ý bảo Gia Mậu đặt mình xuống.
Bị anh như vậy ôm ra ngoài, bị bọn họ nhìn thấy, đồng thời trong mắt mỗi người cũng nổi lên một tia sáng không thể tin, thật sự không phải là chuyện vẻ vang gì. Nhất là, hiện tại quần áo của cô có chút xốc xếch, người không biết, còn tưởng rằng mới vừa rồi cô bị Mã Tu làm thế nào? Mà thực tế, mới vừa rồi Mã Tu cũng không có chiếm bao nhiêu tiện nghi của cô, ngược lại cô đem người đàn ông kia dọa sợ đến không nhẹ, cũng đã có không nhẹ!
"Thả tôi xuống!" Phát hiện Gia Mậu không có ý định buông mình ra, trong mi mắt Thất Dạ có chút tức giận bừng bừng, lạnh lùng thốt ra: "Nếu không tôi. . . . . ."
"Sao các người lại tề tụ ở chỗ này?" Gia Mậu đối với bọn họ đến hình như cũng không hoan nghênh, chỉ hờ hững nói: "Tất cả giải tán đi!"
Rước lấy một trận không nói gì, cô gái đứng ở bên cạnh anh ta bị anh ta lấy tay vòng chặt nên cực độ khẩn trương nhìn Thất Dạ, nói: "Thất Dạ, cậu không sao chứ?"
Hiện tại Thất Dạ chỉ hận không thể tìm cái động dưới đất để chui vào trong, nhưng sau khi nghe thấy Dung Thiên Đại nói, chỉ đành phải mạnh mẽ chống đỡ da đầu, bất đắc dĩ khổ sở cười một tiếng, hướng về phía cô gái gật đầu, nói: "Không có gì, mới vừa rồi bên trong chiến đấu có chút kịch liệt, tớ. . . . . . Bị trặc chân!"
"Cái gì chiến đấu vậy? Bản lĩnh của Gia Mậu không tệ chứ?" Tư Á cười yếu ớt nhếch môi cười nhạo, trong mi mắt mang theo sắc thái mập mờ.
Thất Dạ đối với anh ta hận nghiến răng nghiến lợi, cười lạnh một tiếng, dứt khoát không để ý tới anh ta.
Tư Á sờ sờ lỗ mũi, hướng về phía Gia Mậu nói: "A Nhĩ Bá Đặc, tôi tin tưởng cậu!"
"Cảm tạ." Ánh mắt Gia Mậu dọc theo Thất Dạ liếc mắt một cái, nhận thấy cô đang trợn tròn đôi mắt nhìn chằm chằm anh, cười nhạt, nói: "Chúng tôi đi!"
Thất Dạ lật bạch nhãn.
Gia Mậu ôm cô liền muốn hướng cửa đi tới, lại nghe thấy Y Toa Bối Lạp bên cạnh đột nhiên nói: "Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc, Đường Na đưa em ra ngoài, đột nhiên không thấy. Em muốn. . . . . . Tìm cô ấy một chút."
"Không cần tìm." Ngay tại giờ phút này, một thanh âm khinh thường truyền vào, một bóng dá