Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342109
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2109 lượt.
ông thể nhớ chứ? Nếu lúc trước người không thích bà ấy, thì sao còn cưới bà ấy đây. Người đã cưới, không đối tốt với bà ấy, nhưng cũng không nên ép con quên bà ấy." Phí Nhĩ Lạc cũng không e ngại ông, hình như là biết mình buông xuống đại nạn, anh phát ra tiếng cười nhạo, nói: "Thế nào? Chẳng lẽ, phụ vương cho rằng người bảo con quên, con liền quên sao? Người muốn con quên mẫu phi của minh, nằm mơ!"
"Mày ——"Cánh tay An Đức Liệt Vương lần nữa giơ lên, muốn hướng mặt của Phí Nhĩ Lạc lần nữa vung lên.
Một bàn tay lại đúng lúc đưa ra cản ông.
An Đức Liệt Vương quay mặt sang, mắt lạnh ngưng mắt nhìn Tát Khắc Tốn đứng ở một bên vươn tay ngang ra cản trở ông xuống tay, đáy mắt lạnh băng, nghiến răng nói: "Thế nào? Mày cũng muốn tạo phản sao?"
"Tạo phản?" Tát Khắc Tốn cười cười, con mắt sắc thâm trầm như biển: "Phụ vương, người quá coi trọng con rồi?"
"Cút ngay!" Tay An Đức Liệt Vương hình như tương đối kém cỏi, nâng chân liền muốn hướng bắp chân của anh đá tới.
Tát Khắc Tốn không tránh ra, ngược lại trở tay nắm đầu ngón tay An Đức Liệt Vương, dùng sức đem ông đẩy lui về phía sau.
An Đức Liệt Vương hình như không có bất kỳ chuẩn bị, bị anh cứ như vậy đẩy về sau, cả người cũng lui lại vài bước. May mà, Ma Tây • Đạo Sâm thấy Tát Khắc Tốn đứng ra đối kháng với ông, đã nhanh chóng đi tới, thấy ông lui lại, vội vàng đưa bàn tay ra giữ chặt sống lưng ông, giúp ôn ổn định thân thể.
Tát Khắc Tốn vẫn đứng đó, lành lạnh nhìn ông ta.
An Đức Liệt Vương chưa gặp qua bị đối đãi như thế, trong nháy mắt, cả khuôn mặt cũng biến thành màu gan heo. Cánh tay ông ta đưa lên, đầu ngón tay phát run, cắn răng nhìn chằm chằm Tát Khắc Tốn, nói: "Mày CMN tạo phản sao?"
"Phụ vương, dù sao ngày mai bắt đầu, vương vị hoàng tộc Lạp Ma sẽ phải để con thừa kế, hiện tại con phản hay không phản, không phải cũng vậy sao?" Tát Khắc Tốn cười một tiếng: "Hôm nay, cho dù người có nhường hay không, vương vị này, đều là của tôi rồi!"
"Mày, mày——" An Đức Liệt Vương giận đến lồng ngực kịch liệt phập phồng, chỉ thiếu điều không có ngất xỉu.
Thường ngày anh là một người tương đối trấn định, nhưng không có nghĩ đến, con trai của mình, lại dám không vâng lời mình như thế!
Tát Khắc Tốn không để ý ông, ngược lại nghiêng mặt sang bên, ánh mắt nhàn nhạt liếc xéo Phí Nhĩ Lạc, tầm mắt dọc theo gò má bị đánh đến có chút sưng đỏ liếc qua, đầu ngón tay anh dọc theo xương hàm nhẹ nhàng sờ, không có mùi vị gì cả mà nói với một vệ binh: "Còn không đi lấy đá tới giúp hoàng tử Phí Nhĩ Lạc tiêu sưng?"
Vệ binh vừa nghe, ngẩn ngơ, sau đó liền đáp một tiếng "Dạ", liền vội vã chạy đi ra ngoài lấy đá rồi.
"Ai muốn anh giúp tôi chứ?" Phí Nhĩ Lạc nghiến răng nghiến lợi, hung hăng nhìn chằm chằm Tát Khắc Tốn, cười lạnh: "Không phải anh hỗ trợ ly gián tình cảm giữa tôi và phụ vương sao? Anh nhìn tôi không vừa mắt, hiện tại như thế nào? Muốn tự mình giết tôi sao?"
Con mắt sắc của Tát Khắc Tốn âm trầm, lạnh lùng liếc nhìn anh một cái, môi mỏng nhấp nhẹ, hờ hững nói: "Cậu có ngày hôm nay, là tự cậu gây nghiệt!"
"Anh ở đây nói bậy cái gì?" Phí Nhĩ Lạc trầm mặt, bàn tay nắm thành nắm đấm: "Không phải anh, phụ vương há có thể đối đãi với tôi như thế?"
"Cậu sai rồi." Tát Khắc Tốn cười nhạt: "Giữa chúng ta muốn nắm giữ chính quyền, cho tới bây giờ đều không phải là ỷ vào phụ vương là có thể được việc."
Mặt Phí Nhĩ Lạc trầm xuống, không hiểu nhìn anh.
Tát Khắc Tốn nghiêng mặt sang bên, tầm mắt theo Gia Mậu đứng ở một bên thờ ơ lạnh nhạt nhìn bọn họ đấu tranh: "Phí Nhĩ Lạc, cậu có trợ thủ là Gia Mậu, Tư Á bảo trì bình thản như thế, vì sao thì không đủ tĩnh tâm, đem tất cả mọi chuyện giao cho bọn họ xử lý đây? Nếu cậu nguyện ý tin tưởng bọn họ nhiều hơn một chút, không hủy diệt phụ nữ bên cạnh họ, có lẽ hôm nay, cậu đã là tân vương của hoàng thành Lạp Ma rồi. Nhưng đáng tiếc. . . . . . Cậu quá nóng vội! Cậu sai người đi giết Đóa Cáp • Cách Lợi và Y Toa Bối Lạp • Hi Nhĩ, cậu cho rằng làm như vậy, có thể giúp bọn họ thoát khỏi phụ nữ, từ đó toàn tâm toàn ý giúp cậu về mặt chính sự. Nhưng cậu lại không nghĩ qua, mọi người là động vật có tình cảm, khi bọn họ có tình cảm với hai cô gái, coi như cậu giết họ, bọn họ vẫn tin tưởng, hơn nữa thề vì họ mà tìm ra hung thủ, để cho cậu trả giá thật lớn!"
Nghe Tát Khắc Tốn phân tích, lòng của Thất Dạ, cũng run lên một cái.
Thì ra là, Đóa Hắc • Cách Lợi và Y Toa Bối Lạp • Hi Nhĩ quả nhiên thật sự là Phí Nhĩ Lạc sai người sát hại. Vì vậy, hôm nay Gia Mậu và Tư Á sẽ không để ý sống chết của anh, cũng quả nhiên là Phí Nhĩ Lạc tự gây nghiệt ! Chỉ là, coi như Gia Mậu và Tư Á không đi giúp Phí Nhĩ Lạc, cũng không cần thiết xem Tát Khắc Tốn độc tài quyền to chứ? Đến lúc đó nếu như Tát Khắc Tốn lên ngôi, như vậy cấp dưới của Phí Nhĩ Lạc, Tát Khắc Tốn thứ nhất phải nhổ cỏ tận gốc, không phải là Tư Á và Gia Mậu sao?
Nghĩ đến đây, đầu ngón tay Thất Dạ cứng đờ, không tự chủ được đưa tay đi nắm gấu áo của Gia Mậu.
Mặt mày Gia Mậu nhàn nhạt