The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342129

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2129 lượt.

ết chết trăm vạn lần.
Sự căm thù của cô gái rất rõ ràng, Gia Mậu lại hoàn toàn không có động tĩnh gì, mặt mày ung dung, bàn tay dùng lực nắm cổ chân mnahr khảnh của cô gái, khẽ khom người, tự tay đem giày thủy tinh màu xanh dương nhạt đeo vào chân ngọc của Thất Dạ.
Rõ ràng là anh hầu hạ cô, nhưng phong cách người đàn ông này vẫn ôn tồn nho nhã như cũ, không có lúc nào là không hiển lộ sự cao quý cùng bản chất tiêu sái của anh. Trái tim Thất Dạ có chút rung rung, trong lúc nhất thời, cũng không nhịn được nín thở trầm ngâm, lẳng lặng liếc xéo người đàn ông ác ma bất phàm nổi bật này, mắt thậm chí quên cả chớp.
Giúp cô đem giày cài tốt, mi Gia mậu tà tà nhếch lên, bàn tay trước mặt cô gái lần lượt vươn ra, lạnh nhạt nói: “Đi rửa sạch một chút là có thể lên đường rồi.”
“Cô không sợ?” Gia Mậu ngửa đầu duỗi lông mày, một đôi con ngươi hẹp dài sâu kín liếc vế phía cô, như chim ưng nhìn thèm thuồng, một cỗ cường đại khí thế toàn vẹn.
Vấn đề này, trong lúc nhất thời, Thất Dạ cũng đang tự hỏi.
Thật ra thì, trong lòng cô rất mâu thuẫn. Đối với người đàn ông này, sợ, cũng không sợ.
Lúc thì anh dịu dàng thắm thiết, tựa như thiên sứ dễ thân, làm cho người ta không nhịn được nghĩ đến gần, ôm, thậm chí... thân thiết. Nhưng, khi cả người anh tản ra khí thế tàn nhẫn thô bạo, giống như satan đến từ địa ngục, lãnh khốc, ma mị, làm cho người ta nhìn mà sợ.
Một người đàn ông ác ma phức tạp như thế, cùng anh chung đụng, không có trái tim cường đại, là gánh vác không nổi.
Ẩn nhẫn kiên cường như cô, cũng bởi vì mấy ngày nay cùng anh sinh ra xung đột, nên sinh lòng trở nên hèn nhát...
Vì vậy Thất Dạ cười mỉa, đáp lại anh đáp án lập lờ nước đôi: “Anh không có khả năng trở thành chúa tể vĩnh viễn của tôi.”
“Vậy sao?”
Ngón tay Gia Mậu hơi nắm cằm cô, ép cô ngẩng đầu, đem thân thể mảnh khảnh của cô, in vào trong hai đồng tử âm u, để cho cô giật mình ở trước mặt anh, quả là nhỏ bé.
Đáy lòng Thất Dạ bỗng nhiên căng thẳng, khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi có chút văn vẹo.
“Cô sợ tôi!”
Ba chữ nhẹ nhàng bâng quơ bật ra từ đôi môi mỏng của Gia Mậu, đơn giản lưu loát, như ma âm ngàn năm vọng lại, đẩy Thất Dạ vào trong tình cảnh hoang vu, khiến cô thấy như trong không khí tràn ngập cát vàng, nhìn không rõ vẻ mặt của người đàn ông trước mặt.
Làn da tuyết trắng dưới hàm bị người đàn ông này nhẹ nhàng ve vuốt, cô cực kì giống một nô lệ để cho anh ta khinh nhờn, không cách nào chạy trốn!
Trong lỗ mũi, truyền đến một mùi hương nước thuốc nhàn nhạt, kích thích khiến trái tim của cô tăng tốc đập mạnh, ý thức mê ly, dần dần khép mắt.
Trước mắt là người đàn ông khí vũ hiên ngang, hai mắt như hồ nước xanh biếc sâu thẳm, hai hàng lông mày xếch lên như vẩy mực (1 cách vẽ tranh thủy mặc) vẽ thành, làm gương mặt vốn tuấn tú hoàn mĩ của anh, càng thêm phong thái thanh nhã!
Khuôn mặt nhỏ nhắn như hoa như ngọc khẽ nhíu một cái, Thất Dạ hừ lạnh, lời nói trái với lương tâm phát ra từ đôi môi anh đào, tựa như tiếng hót chim oanh, tự nhiên có tiếng “Tôi mới không sợ anh!”
Đôi mắt của cô sáng và có hồn như sao, hai hàng lông mày xinh đẹp như liễu, tự dưng phát ra khí chất xinh đẹp động lòng người.
“Ha ha, chuyện này đúng là tốt!”
Gia Mậu xoay ngược mu bàn tay lại vỗ nhẹ mấy cái theo khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của cô, ngón cái mơn trớn theo da thịt trơn láng như sứ của cô, lòng bàn tay chợt giữ chặt gáy cô, kéo thân thể mảnh mai của cô lại gần hơn, trong đầu mày và ánh mắt, nổi lên một vẻ kiêu ngạo!
Thất Dạ uốn éo eo thon một chút, thấy rằng không chạy thoát vòng tay của anh ta, chỉ có đôi môi đỏ mọng vung lên, thanh âm cao ngạo lành lạnh: “Đương nhiên tốt, Gia Mậu · Dương · A Nhĩ Bá Đặc, tôi cho anh biết, ác ma vĩnh viễn đều không đấu lại thiên sứ đâu!”
“Thiên sứ?!” Mắt Gia Mậu ánh lên tia sắc lạnh, tựa như vùi lấp mộng cảnh, đẹp như tranh vẽ: “Cô sao?”
“Đương nhiên”
Ý tứ là, anh là đại ác ma, không đấu lại tiểu thiên sứ như cô hà?!
Gia Mậu cười cười, lông mày lành kạnh, lòng bàn tay vỗ hai cái trên đỉnh đầu cô, mỗi chữ một cái: “Rất, tốt!”
Như vậy, họ đã nhìn nhận tốt lắm!
Xem ra, cuộc sống về sau, bởi vì có cô xuất hiện, sẽ không còn cảm giác không thú vị nữa!
“Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc, nước ấm của người!” Ái Mã lúc này đã trở lại, còn bưng một chậu nước bằng vàng, bên trong cái chậu mờ mịt hơi nước, bên cạnh còn có một cái khăn lông trắng sạch sẽ.
“Ừ.” Gia Mậu trả lời lạnh nhạt, tự mình làm ướt khăn lông rồi vắt khô, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Thất Dạ vì cô nhẹ nhàng lau sạch.
Một dòng nước ấm thấm từ da thịt vào trong xương tủy, lan tràn trong mạch máu, theo thần kinh nhạy cảm không ngừng thâm nhập vào cơ thể, chạy thẳng đến nơi nào đó trong tim Thất Dạ, khiến cho hô hấp của cô, cũng đình trệ.
Mặt mày Gia Mậu khẽ trầm xuống, vẻ mặt thanh nhã, không nhìn ra chút tâm tình nào.
Nhưng động tác của anh lại cực kì nghiêm túc, giống như đang chăm sóc bảo bối mình che chở trong lòng bàn tay vậy, chuyên chú, dịu dàng, khiến Ái Mã đứng một bên phải trợn mắt, há hốc mồm.