Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342136
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2136 lượt.
ian này, không có người hay vật nào, có thể ngăn trở được anh, đem tiểu thiên sứ xinh đẹp đó mang về bên cạnh anh, để cho cô từ đó hạnh phúc vui vẻ!
Màn đêm đã sớm thành chúa tể của thế giới này, đầu đường đèn rực rỡ sáng chói, cả thành thị cũng trở nên đẹp đẽ xa hoa, không nhìn thấy được phía cuối của con phố dài, loáng thoáng ánh sáng màu bạc lành lạnh như ẩn như hiện, ẩn chứa trong đó có thể thấy cuộc sống về đêm trong thành Lạp Ma của Chafee có bao nhiều đặc sắc!
Ngồi ở trong chiếc xe xa hoa màu bạc, thân thể Thất Dạ co rúc ở một góc cửa xe, muốn nhắm mắt dưỡng thần nghỉ ngơi một chút, chỉ tiếc là cô mới chỉ nghĩ vậy, thân thể mảnh mai liền bị một cánh tay dài có lực của đàn ông dùng sức chụp tới, trực tiếp ôm lấy cô đặt ngồi lên đùi của anh ta.
"Anh lại muốn như thế nào?" Trong đôi mắt sáng của Thất Dạ tụ lại phẫn nộ, cắn răng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào người đàn ông, cánh tay vùng vẫy, cố gắng giãy giụa thoát khỏi vòng tay kìm hãm của anh ta.
"Xua đuổi chút nhàm chán của thời gian lịch trình!" đầu ngón tay Gia Mậu dọc theo cằm đẹp tinh xảo của Thất Dạ nhẹ nhàng bóp một cái, gương mặt tuấn lãng với nụ cười sáng rỡ đến gần gương mặt cô, môi mỏng nhàn nhạt giương lên, giữa răng môi khạc ra ngôn ngữ phóng đãng không kềm chế được: "Cô vốn là đồ chơi mà tôi mua về!"
Con mắt sắc của anh ta tối tăm, lại thoáng qua chút ánh sáng không rõ ý vị, ẩn chứa mùi vị ranh mãnh, tùy tiện lại liều lĩnh!
Một cánh tay của anh áp giữ chặt eo nhỏ của cô, một bàn tay tự do vuốt dọc theo lớp y phục dạ hội bên dưới là thân thể có lồi có lõm của cô, bao trọn tấm thân ấp áp mềm mại tinh tế của cô vào trong, bắt đầu khinh nhờn bóp nắn!
Thân thể Thất Dạ bỗng nhiên cứng đờ, cái miệng nhỏ nhắn mắng Gia Mậu mở lớn thành hình chữ O, tim nhất thời đập mạnh, loạn nhịp, đáy lòng dâng lên ảo giác như lưu luyến.
Tuy là có quần áo cách trở, nhưng cũng không ảnh hường đến xúc cảm tuyệt vời mềm mại đàn hồi dưới lòng bàn tay này, con ngươi tinh xảo của Gia Mậu khẽ co lên, một tia ánh sáng ngấm ngầm tinh quái mãnh liệt mênh mông.
"Mẹ nó!" Lồng ngực bị ngón tay có lực của anh ta kéo ra đến nóng bỏng, một cỗ cảm giác nhục nhã từ đáy lòng của Thất Dạ dâng lên. Gương mặt cô mơ hồ để lộ ra một tia tâm tình nóng nảy, tay khua loạn muốn lôi cánh tay của Gia Mậu ra: "Dừng tay, không cho phép anh làm loạn, đừng đụng tôi!"
"Tôi không phải làm loạn!" Giọng nói khàn khàn mang ý cười từ môi mỏng của Gia Mậu xuất ra, phiêu đãng trong không khí, làm không khí cả buồng xe cũng bị đốt đến nhiệt độ tăng cao. Anh ta bỗng chốc cúi đầu, gương mặt tuấn mỹ dí sát lại gần cô gái, đồng tử tăm tối âm trầm, li ti ánh sáng cuồng dã lưu chuyển, không nhanh không chậm, nói: "Tôi là đang cưỡng đoạt!"
Lời của Gia Mậu còn chưa dứt, Thất Dạ liền cảm giác hai đùi chợt lạnh. Thì ra là, người đàn ông đã đem gấu váy lễ phục của cô vén lên, cao tới tận eo —
"Không. . . . . ." sắc mặt Thất Dạ đại biến, nhanh chóng đưa tay đẩy ra cánh tay của người đàn ông, hai chân dùng sức đá loạn, cố gắng tránh ra năm đầu ngón tay của người đàn ông đang cố bắt chẹt cặp đùi mảnh khảnh của mình.
"Tiểu tử, cô không có tư cách nói chữ này!"
Môi mỏng của Gia Mậu bĩu một cái, khóe miệng khẽ động, đầu ngón tay mượt mà có lực, dọc theo bắp đùi mềm mại của cô gái một đường trườn đi lên, dùng lực vừa phải, tốc độ chậm rì rì như ốc sên, nhưng lại giống như có chứa ma lực, châm lên ngọn lửa trên thân thể Thất Dạ, làm lồng ngực cô một hồi kịch liệt phập phồng, hơi thở dần dần nặng nề.
Thân thể bởi vì bị anh ta trêu đùa mà mất khống chế nóng lên, làn da trắng mịn như tuyết của Thất Dạ nhuộm một tầng màu hồng như hoa đào. Mắt to ngập nước của cô giống như bị mây mù bao phủ, mông lung mê ly, tất cả các giây thần kinh nhạy cảm của cơ thể đều đồng loạt bị cảm giác nào đó chi phối, trong một khắc nào đó, còn muốn người đàn ông kia tiếp tục —
Nhưng như vậy, là không đúng!
Bọn họ ngồi ở trong xe, phía trước có một tài xế đang lái xe, tuy đã được cách trở bởi một tấm kính thủy tinh, trong xe cũng không có đủ ánh sáng, nhưng nếu người kia chỉ thoáng ngước mắt nhìn vào kính chiếu hậu, chẳng phải cũng sẽ đem toàn bộ việc làm của bọn họ thu vào tầm mắt sao?
Trong đầu còn sót lại không nhiều lắm lý trí vốn đã bị lên men, Thất Dạ sử dụng cả tay chân đẩy chống đỡ lại Gia Mậu, nhỏ giọng nổi giận nói: "Khốn kiếp, anh mau buông tôi ra!"
"Yên tâm, tài xế phía trước không thấy được tình huống của nơi này!"
Thật giống như nhìn thấu tâm tư của cô, Gia Mậu nhàn nhạt nói: "Cô, chỉ cần hưởng thụ là tốt rồi!"
"Hưởng thụ cái rắm!" Thất Dạ tức giận lạnh giọng quát: "Đừng đụng và tôi! Tôi mới không cần tên dâm tặc như anh khi dễ, anh . . . ."
"Thật là không ngoan!" Gia Mậu thở dài một tiếng, bỗng nhiên cúi đầu cắn cái miệng nhỏ nhắn đang lảm nhảm của cô.
"Ưm —" môi anh đào bị lấp, tất cả ngôn ngữ chỉ có thể nuốt trở về bụng, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tuyệt trần của Thất Dạ bị tâm tình hốt hoảng bao phủ,