Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342251
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2251 lượt.
y, da thịt cũng đã bị tổn thương, một dòng máu tươi chảy ra, nhuộm cái thảm vàng nhạt thành màu đỏ!.
Đầu lông mày Thất Dạ nhíu chặt lại, cô thoáng ngẩng đầu lên, như nuốn nhìn người đàn ông đó một lần, nhưng lại phát hiện trước mắt tối đen, bàn chân to lớn của người đàn ông này, hung ác giẫm lên bàn tay đang bị thương của cô, dùng sức day đi day lại mấy lần!
Vết thương ở bàn tay bị phá hủy đã rất đau, bây giờ lại bị đế giày da của hắn day đi day lại mấy lần, hô hấp của Thất Dạ ngừng lại, đầu ngón tay nhức buốt. Cô co người lại, trên trán chảy xuống mồ hôi hột, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăm nhúm lại, trông rất dữ tợn. Để giảm bớt loại đau đớn này, cô cắn răng chịu đựng, cho đến khi chỗ đó mùi máu tanh ngọt ngấy theo hơi thở bay ra, trái tim đau đớn giống như bị dùi đâm thủng, xuyên qua dây thần kinh mẫn cảm, lan ra khắp các bộ phận trong cơ thể, cho đến khi đầu ngón tay trái chỉ thấy hơi đau, cô mới lới lỏng răng ra không cắn nữa!.
Đầu tóc cô đã rất rối, toàn thân vã ra đầy mồ hôi, cái áo vừa thay giống như ngâm trong nước. Rõ ràng bả vai đang run lên, hai đầu gối đang quỳ dưới đất cũng tê liệt, ngã sấp xuống đất, nhưng cô lại cố chấp, không cầu xin tha thứ. Thậm chí, ngay cả hơi thở cũng như không còn!
Máu Thất Dạ theo đầu ngón tay chảy xuống, vẫn chảy, vẫn chảy, không gì ngăn lại - -
Trước mắt có chút mơ mịt, cánh tay co quắp, nếu không phải bị loại đau đớn này chi phối lấy Thất Dạ, cô sẽ cảm thấy, giờ phút này, có phải cô đang xuống địa ngục hay không. . . . . . Nếu không, tại sao trước mắt, tất cả đều lung lay, giống như có thể sập xuống bất kỳ khi nào? .
"Chậc chậc. . . . . ." Trong miệng Gia Mậu phát ra thanh âm khinh bỉ, ánh mắt hắn nhìn chăm chú vào cô gái đang nằm xụi lơ trên đất, vỗ vỗ tay lên mặt cô: "Thế nào? Không phục trước lời nói của mình, đứng lên cũng tôi tiếp tục đối chọi!”
Hắn muốn trị cô, thủ đoạn còn rất nhiều. Thế này, chỉ giống như thức ăn khai vị thôi! Chỉ có điều, xem ra cô đã không chịu được giày vò này - -
Đôi mắt Thất Dạ mông lung, môi nâng lên lại hạ xuống, giống như muốn nói gì đó, nhưng chỉ phát ra tiếng thở dài yếu ớt, thật giống như không nói được gì!
"Mã Lai!" Mặt Gia Mậu sa sầm, bỗng nhiên thân thể cao lớn đứng lên, hướng phía ngoài quát.
"Dạ!" Bóng dáng Mã Lệ lập tức xuất hiện. Mắt nhìn thấy cô gái dưới sàn nhà, bên cạnh là một mảng đỏ tươi, màu máu kia, giống như làm lòa mắt cô.
Chỉ là, liếc mắt nhìn quanh phòng một lượt, cô liền chấn động. Không cần phải nghĩ nhiều, nhớ đến vừa rồi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Thất Dạ, cùng với bộ dạng đau đớn bây giờ, cô liền hiểu chuyện gì đã xảy ra!
Gia Mậu móc trong túi tiền ra một cái khăn tay, nhẹ nhàng lau vết máu trên tay đi, cất giọng lạnh nhạt phân phó: "Gọi Mã Đinh đến!"
"Dạ!" Mã Lệ không dám chậm trễ, gật đầu thật nhanh, chạy như bay ra ngoài.
Mặc dù chỉ đứt ngón tay, nhưng tiểu thư Nam Hi chảy không ít máu, nếu như không kịp thời cấp cứu, ngón tay của cô ấy, có thể cả đời không liền lại - -
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Mã Đinh cầm ngón tay Thất Dạ, tạm thời xử lý vết thương, trừ người lười biếng ngồi ở một bên như Gia Mậu ra, Mã Lệ và Tuyết đều giúp một tay. Mã Lệ được Mã Đinh phân phó cầm bông băng, khử trùng, lau vết thương cho Thất Dạ, mà đôi tay Tuyết phát run, mắt khóc đến sưng đỏ, yên lặng đứng nhìn một bên như phỗng.
Nhìn cô gái nằm trên giường nhỏ, cô nhìn mà thấy hoa mắt, Mã Lệ lại chăm chú nhìn cô bị thuốc mê làm cho ngủ, giờ phút này, cô ấy thật ung dung tự tại không cần lo nghĩ, nhưng trước những đau khổ kia, khiến cho tóc cô bị mồ hôi làm ướt đẫm, bây giờ vẫn chưa khô!
Mã Đinh bận rộn gần nửa giờ, mới băng bó được đầu ngón tay của Thất Dạ. Hắn băng bó tương đối đặc biệt, đến mức đầu ngón tay của Thất Dạ cũng không giống như bánh chưng.
Sau khi làm xong mọi việc, trán của Mã Đinh cũng thấm đẫm mồ hôi, nhưng dù sao mọi việc cũng được giải quyết!
"Tôi cho rằng tiểu thư Nam Hi sẽ bị bệnh uốn ván, vì vậy trước khi tay cô ấy khỏi hẳn, tuyệt đối không được chạm vào nước. Đợi thuốc tan hết, các cô cứ đúng giờ đổi thuốc cho cô ấy. Còn nữa, phải nhắc nhở cô ấy, uống thuốc đúng gờ, hơn nữa không được ăn đồ chứa chất kích thích, nếu không sẽ ảnh hưởng đến vết thương, về già rất dễ bị phong thấp... Khuyết điểm đó!" Mã Lệ thu thập lại hòm thuốc, đưa hai ba cái lọ thủy tinh cho Mã Lệ: "Thuốc này, cứ làm theo những lời tôi đã nói!"
"Đã biết!" Mã Lệ nhận lấy lọ thuốc, giao cho Tuyết: "Tuyết, sau này, phải chăm sóc thật tốt tiểu thư Nam Hi!"
"Dạ!" Tuyết không dám có bất kỳ ý kiến gì, vội đồng ý.
Phải biết rằng, tiểu thư Nam Hi cũng là bởi vì cô mới thê thảm như vậy, cô nhất định phải chăm sóc thật tốt tiểu thư Nam Hi, để cho cô ấy mau khỏi bệnh! Đó có thể là trả ơn cô ấy.
Mã Đinh bảo bọn họ hãy rời đi trước.
Mã Lệ và Tuyết đi lùi ra ngoài, Mã Đinh đóng lại hòm thuốc, khẽ nghiêng mặt, nhàn nhạt liếc về phía người đàn ông thờ ơ - lạnh nhạt với mọi thứ kia, nhấc hòm thuốc lên, cất bước: "Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc,