Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342249
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2249 lượt.
thương thế của cô ấy, cần khoảng hai ngày, mới có thể đóng vảy; cần một thời gian mới có thể từ từ tốt lên; khỏi hẳn thì ít nhất cũng cần nửa tháng. Trong thời gian đó - -"
"Loại chuyện thế này, tôi không quan tâm!" Gia Mậu lạnh nhạt cắt ngang lời nói của hắn: "Mau đi ra ngoài!"
". . . . . ." Mã Đinh còn trẻ mà trên gương mặt tuấn tú lại thoáng có chút bất đắc dĩ, hắn khẽ gật đầu, đáp lại: “Dạ”, sau đó bước ra khỏi phòng.
"Đợi đã...!" Gia Mậu đột nhiên gọi: "Mã Đinh - -"
"Thượng tướng còn có gì phân phó?"
"Tôi muốn chắc chắn rằng, trên tay cô ấy không để lại sẹo."
Mã Đinh sửng sốt, nghiêng mắt nhìn Gia Mậu một lúc, mới gật đầu: "Biết!"
Người đàn ông này, thật sự là thái quá rồi, cắt đứt tất cả ngón tay tiểu thư Nam Hi, coi như hắn nhanh chóng đến đây cứu giúp cô ấy, nhưng coi như cô ấy lành bệnh, sau này vẫn biết là để lại một vết sẹo nhỏ chứ?
"Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc!" Vừa ra khỏi cửa, đột nhiên cố ý quay đầu lại nhắc nhở Gia Mậu: "Mấy ngày này, lưu ý một chút là tiểu thư Nam Hi có thể bị sốt. Nếu như sốt cao không hạ, sợ rằng sẽ xảy ra chuyện, ngài có thể tìm tôi!"
Mày rậm Gia Mậu nhướng lên, lạnh nhạt liếc hắn, giống như không còn kiên nhẫn.
Mã Đinh thấy hành động đó của hắn, đẩy cửa rời đi.
Gia Mậu vốn đang bắt chéo chân tao nhã ngồi, thì từ từ buông xuống đặt dưới đất, bàn tay hắn đè lên gối, đứng lên, bước từ từ đến gần giường nhỏ.
Cô gái hai mắt nhắm nghiền, đôi xinh đẹp kia đã không còn ánh sáng rực rỡ nữa. Khuôn mắt cô an tĩnh khác thường, không màng danh lợi, tĩnh lặng đến mức, như không hề tồn tại, bất đồng với vẻ mặt thường ngày - quật cường đối chọi với hắn!
Thân thể cao lớn chậm rãi ngồi xuống, nhìn khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn của cô đột nhiên hơi hơi nhíu, đôi môi xinh đẹp như hoa lài khẽ mở ra, hình như có âm thanh suy yếu phát ra từ trong miệng cô.
Bàn tay hắn dùng sức đè xuống giường nhỏ, thân thể cao lớn hơi nghiêng, để lỗ tai sát bờ môi cô.
Cũng nghe thấy thanh âm lẩm bẩm từ trong miệng cô, môi mỏng mất hết vẻ tà ác, nếp nhăn trên mặt khi cười dần dần hiện rõ!
Thất Dạ nói, lạnh.
Khi một người phụ nữ nói với một người đàn ông từ "Lạnh", không phải gọi hắn ngủ cùng thì còn thế nào nữa? !
Trong lòng Gia Mậu định nghĩa Thất Dạ là khi ngủ mê “nói ý muốn ra ngoài”, cánh tay dài hất cái chăn lên, đầu ngón tay vén khuy áo lên, mau chóng xé rách. Thân thể cao lớn của hắn nhanh chóng lật người nằm xuống giường nhỏ, ôm thân thể nhỏ bé đang run rẩy của cô gái ôm vào ngực.
Đầu óc hỗn loạn , lúc đầu Thất Dạ chỉ cảm thấy xung quanh đều là khí lạnh bức người che phủ. Dần dần, bởi vì một đồ vật to lớn đến gần, một hơi ấm bao bọc lấy cô. Đầu lông mày siết chặt của cô cũng hơi dãn ra, cảm giác được vật này ôm chặt thật là ấm. Thân thể cô không nhịn được co rúm lại, nép vào lòng vật đó, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú, dán chặt vào nguồn nhiệt ấm áp này, liều mạng làm ấm mình - -
Đối với việc chủ động sát lại gần của cô, môi mỏng Gia Mậu hiện lên nụ cười nhàn nhạt. Thần sắc gương mặt tuấn tú của hắn nhàn nhạt, vơi đi vẻ tàn ác khi giày vò cô, thay vào đó là một vẻ mặt quỷ dị không nói lên lời. Lông mày khẽ nhăn, đôi mắt sắc ngưng tụ, tầm mắt, tất cả đều rơi xuống bàn tay không động đậy của cô, gương mặt tái nhợt, mắt hắn, ngay cả nháy mắt, cũng không nháy.
Thật ra thì Thất Dạ rất sợ - -
Nhưng, bởi vì đầu ngón tay bị bẻ gãy, cùng với cái loại đau đớn “tê tâm liệt phế”, khiến cô không thể nào quên. Bị đối xử tàn nhẫn như vậy, khiến cho tâm cô, làm sao có thể dễ dàng quên như việc bị chó cắn một cái là xong? Đáy lòng hiện lên ý nghĩ trả thù, vừa đúng lúc cô nắm được cơ hội này, cũng dựa theo ý nghĩ trong đầu mà làm!
Dĩ nhiên, sau đó, cô lại thấy hơi hối hận. Dù sao hôm nay, vẻ mặt Gia Mậu cũng không được tốt.
Nhìn thấy tai của hắn, bởi vì bị cô nghiến răng gặm cắn mà có tia máu rỉ ra, mặc dù vết thương không sâu, nhưng dấu vết vẫn còn, sợ rằng không mất được! Vì thế nên khuôn mặt hắn cũng trầm xuống, đồng tử âm lãnh, ánh mắt lóe lên lạnh lẽo, giống như bắn tên ngầm, muốn bắn chết cô vậy!
Đây không phải là lần đầu tiên cô cắn hắn, lần trước là mu bàn tay, lần này, lại đổi thành cái tai nhỏ? ! Lá gan cô cũng không nhỏ nhỉ, thật sự cho rằng, cô đang bị một vết thương nhỏ, thì chuyện gì hắn cũng có thể dung túng cô sao?
"Nhìn cái gì vậy?" Cằm Thất Dạ khẽ nâng, ngẩng đầu, giương mắt lạnh nhìn người đàn ông, khí thế kia, cũng không nói được bao nhiêu nghiêm nghị, nhưng vẫn có sự kiên cường.
Được, bị thua thiệt, vẫn không ngoan đúng không? !
Mặt mày Gia Mậu thâm sâu, đột nhiên khóe miệng xuất hiện nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm cô, đột nhiên đưa tay ra vỗ một cái lên vị trí đầu giường, lạnh giọng nói: "Mã Lệ, theo sở thích của tôi, lập tức mang cho tôi một phần bữa ăn nóng lên, thêm một ly sữa nóng!"
Vô lý, hắn muốn mang lên một bữa ăn nóng để làm gì? Nói vậy thôi, hiện tại cô cũng hơi đói - -
Rõ ràng gương mặt tuấn tú của Gia Mậu không còn vẻ mặt t