Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ti Ti Cài Tình

Ti Ti Cài Tình

Tác giả: Vũ Hân

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 134556

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/556 lượt.

h dùng khíthế bề trên áp chế người khi đáptrả.
Ti Ti thật sự chán ghét cực kỳ thái độ luôn coi mình cao hơn người một bậc của cô ta, “Phảikhông? Tôi đây sẽ…”
Chuông điện thoại trên bànMolly vang lên ở bên ngoài, TiTi theo bản năng thuận tay cầmđiện thoại trên bàn Joel nhấnnút, “Xin chào, đây là tập đoàn Seth,… A!” Cô một tiếng cúp điện thoại, bắt gặp vẻmặt kinh ngạc của An Đình xấu hổ cười nói: “Hắc hắc, bị chộp được!”
Cô hảo tâm nhắc nhở An Đình.”Họ có thể rất tức giận, cô có muốn lui trước không?”
An Đình thận trọng suy nghĩ nhìn cô. “Bọn họ ra ngoài là tìm cô?”
“Hình như vậy.” Ti Ti nhún vai.
Bộ não An Đình hoạt động liên tục, như nghĩ tới điều gì giươngmắt nhìn Ti Ti, Ti Ti thì cắn môi bất an đôi mắt dõi về phía cánhcửa. Thời gian từng giây từngphút trôi qua, Ti Ti cũng cànglúc càng khó thở nổi…
Hai cánh cửa văn phòng một tiếng mở ra, ba gã đàn ông như sứ giả báo thùcùng xông vào.
Joel quần áo xốc xếch, chán chường một đường đi thẳng đến trước bàn làm việc, hai tay nổigân xanh đặt trên bàn trừng mắt nhìn Ti Ti sắc mặt sợ hãi ngườithì co rút ở trong ghế.
“Em rốt cuộc muốn anh làm gì?” Giọng điệu của hắn giống như chiến sĩ bại trận, uể oải và bất đắc dĩ. “Nói đi, em rốt cuộc muốn anh thế nào? Móc tim ra giao cho em? Có thể! Chỉ cần em mở miệng, anh tuyệt đối làm được đến cùng!”
Ti Ti toàn thân co rúm. “Em…Em không có… Muốn anh thếnào cả.”
Joel thở dài, “Được rồi, nói cho anh biết, tại sao em phải làm như vậy?”
Ti Ti len lén liếc An Đình thấycô ta thần sắc ngạc nhiên, “Côta… vừa kiêu ngạo vừa xemthường em, lại còn hung hăng với em, cho nên… Cho nên emchỉ muốn… Muốn cô ta… không gặp được anh chứ sao.”Cảm giác ánh mắt An Đình vừa hãi hùng vừa quỹ dị nhìn chămchú vào mình, cô không khỏicúi đầu le lưỡi.
“Thật?” Joel chưa tin vẫn nhìn cô xuyên thấu, đầu và ngực TiTi gần như dính vào nhau.
“Lạy chúa!” Davy chán nản ngãvào salon, Philip miệng há hếtcỡ tựa ở cửa ra vào.
Joel mệt mỏi lau mặt, nhìn An Đình.
“Búp bê, tới đây.” Thấy Ti Ti không dám nhúc nhích, hắn cố gắng hạ giọng đến mức thấp nhất có thể, “Búp bê, lại đây vớianh?”
Ti Ti thoáng do dự, cuối cùng để chân chạm đất cực kỳ chậmrãi, chân trần bước đến bên hắn, đầu gục xuống chưa ngẩng lên, rất giống đứa trẻ làm sai chờđợi sự trừng phạt.
Joel dịu dàng nâng cằm Ti Ti lên, bắt gặp vẻ hối hận tràn đầy trên mặt cô, bất giác lắc đầu thở dài, “Về sau nói cho anh biết là được, anh sẽ dựa theo cảm hứng của em mà làm.” Cúi người hôn cô nhẹ nhàng, sau đó ôm lấy cô quay sang hướng An Đình đứng,phát hiện cô ta có chút bối rối và khó hiểu.
“Lam tiểu thư, giới thiệu với côđây là vợ tôi, Ti Ti Rocks.”
An Đình choáng váng mở to mắt. “Anh… Vợ anh?”
“Đúng vậy, vợ tôi.” Joel lập lại khẳng định, hắn cúi đầu ngắm Ti Ti nồng nàn, “Tôi xin lỗi, cô ấy hơi nghịch ngợm.”
Ti Ti một lần nữa rụt đầu, Joelsiết chặt tay cô an ủi.
“Hèn chi…” An Đình quay qua Ti Ti cười gượng. “Tôi nghĩ rằng cô sớm biết mình sẽ thắng,đúng không?”
“Cứ nghĩ như thế đi.” Ti Ti ngượng ngùng lại không tránhđược đắc ý dương dương tự đắc trả lời.
“Tôi hiểu” An Đình quyết đoánxoay sang Davy. “Chúng ta có thể bàn chi tiết nội dung hợp đồng vào ngày mai?”
Davy lập tức gật đầu đồng ý.
Nhắc tới hợp đồng, An Đình quay người thu dọn tài liệu nhìnthấy Joel và Ti Ti hôn nhaunồng nhiệt như chốn không người. Cô âm thầm nuốt nhữnggiọt nước mắt cay đắng, ngẩngđầu ưỡn ngực liền thấy Davyvừa mỉm cười xin lỗi vừa gật gật đầu.
“Không cần tiễn, tôi biết đườngra.” Tình cảm vừa chớm nở đãsớm tàn, cô mạnh mẽ đi thẳngmột đường ra ngoài.
“Anh hai, em đoán đêm nay hai người sẽ nghỉ lại đây?”
Phỏng chừng không có câu trảlời, Philip nhún vai nói tiếp:”Được rồi, chúng em về trước.Đi thôi, Davy, em mệt chết điđược, cả đời em chưa bao giờ chạy qua chạy lại nhiều đườngnhư thế trong vòng một ngày!”
Người cùng cảnh ngộ bá vai Philip đi ra ngoài miệng khôngngớt ba hoa chích choè, “Nóikhông chừng cộng hai chúng talại có thể phá vỡ kỷ lục Guinness đấy!”






“Thế nào? Tìm được không?” Philip lo âu mồ hôi tuôn chảy đầm đìa, “Joel? Không thấybóng? Davy? Cũng không?Đáng chết!
Tôi nên làm gì bây giờ”, hắn không ngừng đi tới đi lui trước bàn Molly. “Mau giúp tôi nghĩ cách đi!”
“Hết cách, Chủ tịch tắt điện thoại di động, di động Phó Chủtịch Davy mất tín hiệu, haingười đó thật là không thèm nói câu nào biến mất như khôngkhí, những nơi có thể hỏi tôiđều hỏi qua hết rồi, thậm chídinh thự Rocks tôi cũng gọi tới, đã liên lạc với Jay, nhưng khôngai biết bọn họ đi đâu.” Molly bất lực nói.
“Sh*t! Họ đột nhiên mò tới làmgì?” Philip nói qua kẽ răng,”Cũng không liên lạc trước,không có việc gì làm rãnh quá chạy đến đây. Đáng đời! Bọn họthì không gặp được người cầngặp, còn tôi thì bị liên luỵ sứt đầu mẻ trán, không biết làm sao cho đúng!”
“Cái này…” Molly muốn nói lạithôi.
“Này! Hai vị, tán gẫu trong giờ làm việc sao?” Davy hớn hở đi ra từ thang máy.
“Còn cười?” Philip cau có ngắmkhuôn mặt đan