Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ti Ti Cài Tình

Ti Ti Cài Tình

Tác giả: Vũ Hân

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 134557

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/557 lượt.

g cười nham nhởtrước mắt, khoé miệng vẽ mộtđường cong gian xảo. “Thôiđược, cứ cười cho đã đi, một látnữa đây anh rất muốn khóc đó.”
“Huh? Tức giận cái gì? Anh cao hứng muốn đưa bà xã anh dạo phố phường thôi, anh phạm vào tội ác tày trời gì?” Davy an ủivỗ vỗ lưng Philip. “Được, được,đặc cách cho em nghỉ buổi chiều, như vậy được chưa?”
Philip nở nụ cười quái dị, liếc sang thấy khuôn mặt Molly vặn vẹo khó coi ngay tức khắc tóm gọn nụ cười: “Đây là…Ừm, là anh nói đó.”
“Tất nhiên!” Davy không biết ántử chuẩn bị chờ mình phíatrước, hiên ngang vỗ ngực mộtcái:
“Buổi chiều, một mình anh lãnhtrách nhiệm.”
“OK! Hai người trong vănphòng Joel liền giao cho anh toàn quyền xử lý”, Philip đúthai tay vào túi quần, nhàn nhãhuýt sáo đi hiên ngang về phòng làm việc của mình, thòng thêm một câu:
“Trời sập đừng có tới tìm em à!”
“Hai người trong văn phòngJoel là ai? Ai a?” Molly cúi đầu hai vai không ngừng run rẩy, không có tiếng trả lời Davy đành phải nhún vai tự mình đi nhìn.
“Ôn thần!” Davy đi vào văn phòng và ngay sau đó như đạn bắn bay ra khỏi đó, hớt hải hỏi:
“Molly! Joel đâu?”
Molly khóe môi vẫn còn co giật: “Tôi không biết! Điện thoại di động thì tắt, những nơicó thể đến đều hỏi qua.”
“Đáng chết! Sao không ai nhắcnhở tôi một tiếng?” Davy mặtđen như đít nồi thầm oán.
“Ha ha… Cho anh nếm thử lựu đạn để biết mùi.” Philip né ở một bên ôm bụng cười.
“Xong rồi, xong rồi! Joel muốn đem công ty ném cho hai chúngta rồi!” Davy không ngừng xoayvòng như ruồi nhặng. “Làm sao bây giờ? Lần này Ti Ti sẽ đến Nam Cực bám rễ phải không?”
Khuôn mặt Philip méo mó biếndạng sau khi nghe. Đúng vậy, nếu không giải quyết tốt hai người kia, Ti Ti khẳng định sẽ trốn đi, mà Joel tuyệt đối sẽ chạy theo, sau đó công ty cũngchỉ còn lại duy nhất có hai người bọn họ chống đỡ cục diện… Trời ạ, nghĩ thôi cũng đã thấy khủng khiếp!
Philip cẩn thận suy tư một lát: “Chúng ta trước hết phải biết rõmột chuyện, hai người đó đã kịp nhìn thấy Joel chưa?”
Davy sắc mặt nghiêm chỉnh:”Em nói đi?”
Philip hai hàng lông mày dựngđứng. “Em không biết mới hỏianh!”
“Bọn họ rốt cuộc tới làm gì?”Molly tò mò hỏi.
Philip bất đắc dĩ nói: “Bứchôn!”
“Bức hôn?” Molly kinh ngạc sợhãi kêu: “Không phải Chủ tịch đã…”
“Đúng vậy, chính là không có mấy người biết đến, bởi vì Richard Tô uy hiếp Joel nếudám cự tuyệt hôn nhân này, con gái ông ta nếu vì chuyện đó làmchuyện điên rồ… ông ta sẽ khiến gia tộc Rocks rất khó coi, còn có Helen…” Davy thở dài.
“Cho nên chúng tôi quyết định không công khai.” Philip tiếplời.
“Nhưng…”, Molly khó hiểu hếtnhìn anh rồi lại nhìn em: “Vấnđề này sớm muộn gì vẫn phảigiải quyết triệt để, không phảisao? Kéo dài như vậy thì có íchgì?”
“Thật ra thì Joel không muốnlàm cha con họ mất mặt, dù sao đối phương cũng là nữ lại khá kiêu ngạo. Cho nên anh ấy hy vọng chuyện này sẽ chết đi theo thời gian, sau đó không còn ai nhắc tới, hoặc giống như Helen năm đó, một thời gian sau bí mật giải quyết, chỉ cần không làm cho giới truyền thông chỏ mỏ vào là được.”
Molly cười nhạt: “Điều đó là không thể!”
“Tôi cũng nghĩ như vậy.” Davy khẽ nói, rồi sau đó thở dài: “Được rồi, tạm thời lánh mặt bọn họ hôm nay, chờ chúng tôi thương lượng xong với Joel sẽ đem hôn nhân của anh ấy côngkhai.”
Nói xong, hắn một tay giữ chặt Philip, tay kia kéo Molly đi lánhnạn.
“Cả hai một người cũng đừngmong chạy trốn, cùng nhau vào trong đó cố gắng thuyết phục hai ôn thần kia rời đi, đi đi!”
“Chúng tôi tuyệt đối không rời đi, cho đến khi Chủ tịch Rocks xuất hiện!”, Richard Tô nói chém đinh chặt sắt: “Cậu ấy không thể trốn tránh cả đời, hônsự này ngày hôm nay phải được giải quyết ổn thoả.”
Philip đành phải quay sang Jodie Tô nói: “Tiểu thư Jodie,anh ấy thật sự không có ở đây,cho dù cô và ông đây muốn đợicũng không biết đợi đến khinào, không bằng mọi người vềtrước đi, tôi sẽ…”
“Tôi thật sự yêu anh ấy!” Cô khổ sở nói: “Vì sao hai anhkhông thể giúp tôi? Tôi rất yêu anh ấy, bắt anh ấy yêu tôi lúcnày là không thể, nhưng tôi có thể chờ, tôi tuyệt đối sẽ khôngđể cho anh ấy hối hận khi kếthôn với tôi.”
Davy nghiêm túc ngồi xuốngtrước mặt Jodie: “Cô nói cô yêuanh tôi, tốt, vậy tôi hỏi cô, cô hiểu được anh ấy bao nhiêu? Cô biết tính cách của anh tôi rồi, yêu sao? Cô nguyện ý vì anh ấy trả giá bao nhiêu? Có thể sẵnsàng hy sinh vì anh ấy bao nhiêu?”
Cô ngập ngừng: “Tôi… Tôi không rõ lắm, anh ấy luôn luôn chú trọng cuộc sống riêng tư, đến bây giờ vẫn chưa có ai biếtchuyện riêng của anh ấy.”
“Phải không? Thiên hạ khôngcó việc khó chỉ cần người có tâm, không phải sao?” Davy lắcđầu: “Hiện tại cô cái gì cũng không biết, nhưng lại nói cho tôi biết cô yêu anh tôi?”
“Tôi yêu anh ấy! Có gì là khó hiểu, nếu là vừa gặp đã yêu thì cần gì tìm hiểu?” Jodie Tô phảnbác nói.
Davy lắc đầu: “Đó là vì cô chỉ theo ý mình.”
“Anh dựa vào cái gì nói như vậy?” Cô không chịu thua lên tiếng phản bác: “Không ai hiểuđược anh ấy thực sự đang nghĩ gì, có lẽ anh ấy không yêu tôi,nhưng ít nhiều sẽ có một chút…”
Philip cắt lời cô: “Anh ấy kh


Teya Salat