XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342077

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2077 lượt.

gẩng lên hướng về phía nhân viên tư vấn, có vẻ như thật sự muốn mua vậy.
“Sao thế? Cậu cũng muốn thay đổi đồ nội thất sao?”
“Ừ, bộ sô pha ở nhà mềm quá, lại không đàn hồi, ngồi không thoải mái…” Nàng thuận miệng đáp lời, lại đứng lên ngồi vào một cái sô pha đôi màu tím khác, hỏi han nhân viên tư vấn một cách thật chăm chứ.
Cổ Duyệt cười trêu ghẹo nàng nói, “Là cậu ngồi không thoải mái hay là vị kia ngồi không thoải mái?”
Nàng chỉ cười, mím môi nói thầm một câu, “Có khác nhau sao?” Tuy rằng anh chưa nói gì, nhưng mỗi lần nhìn anh ngồi một lúc đã phải đổi tư thế, bộ dáng không được tự nhiên là nàng đã biết anh rất khó chịu, dù sao sô pha kia cũng đã cũ rồi, cũng nên mua cái mới.
“Ai, nhìn dáng vẻ của cậu thậm chí còn giống người sắp sửa kết hôn hơn cả mình nữa cơ đấy!” Cổ Duyệt cảm thán, hai tuần nay giờ ăn trưa nàng đều biến mất, vốn tưởng đang hẹn hò với ai kia, không ngờ hôm đó lại nhìn thấy trên bàn làm việc của nàng một tập tài liệu dạy cách xoa bóp mát xa, còn có bộ sách về y học, không nghĩ rằng nàng thật sự chuyên tâm như thế. Thấy nàng không trả lời, Cổ Duyệt suy nghĩ một lát mới hỏi, “Cậu thật sự ở cùng 1 chỗ với anh ta đấy à?” Tuy rằng lúc trước chính Cổ Duyệt cũng có phần khuyến khích Dung Ý đón nhận Lý Tịch, nhưng lúc đó chỉ nghĩ muốn nàng dựa vào anh ta thôi, suy đi nghĩ lại có thể biết Lý Tịch kia là loại người nào, Dung Ý thực lòng như vậy, nhưng anh ta có thể cho nàng tương lai sao?
“Ừ, thực sự là cùng một chỗ.” Tâm tư còn đang đặt trên chiếc sô pha trắng dài, màu sắc tươi sáng, kiểu dáng đơn giản, ngồi lên cảm giác không lún quá, hơn nữa độ cao cũng vừa vặn, nếu có thêm mấy cái gối tựa mềm mại nữa thì thật thoải mái. Khuôn mặt tươi cười, nàng ngẩng đầu nói với nhân viên tư vấn, “Tôi lấy cái này!”
Lúc này Cổ Duyệt chợt thất thần, “Cứ thế là mua sao? Không đi dạo xem à?” Chỉ cảm thấy Dung Ý cố khi làm việc cũng rất tuỳ tiện, dùng cảm giác mà làm việc không phải là không tốt, chỉ sợ là vội vã quá, chưa hiểu rõ đã quyết định, sau này có hối hận cũng không kịp nữa rồi. Trước nàng vẫn đối xử với Dương Miễn như vậy, nay đối với Lý Tịch xem ra vẫn không rút ra bài học.
“Ai mà biết được đi dạo một vòng rồi quay về thì cái mình thích có còn hay không đâu?” Nàng ôm chiếc gối trên sô pha, vẻ mặt bình tĩnh.
“Mình bội phục cậu rồi đấy, nhưng mà muốn lên ngựa phải chịu đòi hỏi cao đấy!”
“Có cơ hội thì lên, không có cơ hội thì phải tự mình tạo ra để lên!” Nàng cười Cổ Duyệt, dáng vẻ đập nồi bán sắt cũng không tiếc rẻ khiến cho người ta bật cười.
“Lên đi lên đi, dù sao người ngã đau cũng không phải là mình!” Cổ Duyệt tỏ vẻ mặt chẳng liên qua đến mình nói mát.
“Cậu thật là đáng ghét, nói đen cũng được, nói trắng cũng xong…” Không để ý mọi người xung quanh đi lại, nàng thẹn quá thành giận vừa cười vừa cầm cái gối trong tay làm bộ ném về phía Cổ Duyệt. Kỳ thật trong lòng nàng cũng từng lo lắng vô cùng luôn tự nhắc nhở chính mình, nhưng có rất nhiều chuyện, không phải biết rõ rồi mới đi đâu. Có lẽ ngay cả chính mình cũng không biết từ khi nào thì bắt đầu đắm chìm trong cảm giác đó, nhưng cứ thuận theo bản năng mà đi sẽ đến nơi.
Vừa ra khỏi cửa hàng nội thất đó, Lý Tịch đã gọi điện thoại bảo nàng đứng ở cửa chờ, cũng không nói muốn đưa nàng đi đâu đã tắt máy. Nàng đành phải bảo Cổ Duyệt về trước, ở lại một mình để đợi anh.
Cổ Duyệt trước khi lên taxi còn đột ngột hỏi một câu, “Đến cuối cùng anh ta có phải là người mà cậu thực sự chờ đợi hay không, cậu có thể biết rõ ràng được không?” Không phải cô không vui khi thấy Dung Ý có một tình yêu mới, khuôn mặt sáng bừng đến muôn hoa cũng ghen tị như xưa, chỉ là không muốn nàng lại lãng phí mười năm lại vẫn không có kết quả gì.
“Nếu không đợi, làm sao biết người kia có phải là anh ấy hay không… Hơn nữa, chân lý cũng từ thực tiễn mà ra. Lên xe đi, cô dâu sắp cưới như cậu sắp giống bà mẹ già suốt ngày lải nhải lẩm bẩm không dứt đấy…” Nàng phụ giúp Cổ Duyệt đi vào, còn thuận tay đóng cửa giúp, nhìn taxi ngênh ngang đi, nàng mỉm cười vẫy vẫy tay.
***
Bên ngoài là một con phố cũ tối om, hỏi thăm người bên đường đến 1 tiểu quán, nhìn thoáng qua ngõ dài mà nhỏ, nàng không nghĩ xe lại đi vào đó, rẽ phải rẽ trái một hồi cuối cùng dừng lại trước một căn nhà dáng vẻ cổ kính. Lái xe xuống mở cửa, nàng nhìn bậc cửa lát đá phủ màu thời gian, khung cửa sơn màu trầm cũng đã cũ kỹ lâu đời có đôi tay nắm cổ, quay đầu nhìn Lý Tịch, vẻ mặt nghi hoặc.
Anh lại gõ nhẹ cửa, chỉ chốc lát sau cửa khẽ mở, “Xin chào Dư lão thái thái.” Lý Tịch bình thường tuy rằng bộ dáng cà lơ phất phơ, nhưng trước mặt tiền bối lại rất lễ độ, một lần chợt nghe anh nói chuyện điện thoại với cha, một bức áo mũ chỉnh tề ra vẻ đạo mạo bộ dáng khiêm tốn, thật sự khiến nàng sợ hãi. Lão thái thái mở cửa mặt mày lại hớn hở nói, “Tịch Tử vẫn là miệng ngọt lưỡi hoạt, lão Dư đã chờ từ nãy…”
Lý Tịch dẫn nàng đi vào sân nhà, đầu giờ chiều, ánh mặt trời thản nhiên chiếu xuống, người đi tới trước mặt kia đầu tóc bạc phơ, tuổi đã ngoài 90, giống như bước ra từ quá khứ, đột n