Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341917
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1917 lượt.
ủa anh ra, nàng cái gì cũng không biết. Hiện tại thì sao? Vẫn là như vậy.
Đèn hành lang ôn hoà, trên nền gạch trắng tinh mơ hồ có bóng người. Ở chỗ rẽ có người nhỏ giọng nói, thanh âm không lớn, Dung Ý đi đến gần cũng nghe được rõ rang.
“Người bên trong rốt cuộc là loại nào vậy? Viện trưởng nửa đêm thế này còn phải tự mình đến đây?”
“Cậu không biết nửa tháng trước anh ta đến đây còn khiến người ta kinh ngạc gấp bội phần. Cũng là nửa đêm, từ sân bay trực tiếp dùng máy bay quân dụng hạ cánh xuống nóc nhà, gọi một loạt chuyên gia cùng giáo sư rồi bác sĩ phẫu thuật chạy tới. Hôm sau toàn bộ lãnh đạo khoa đều tới đây, vây chật như nêm cối, nhìn qua còn tưởng rằng họp lãnh đạo cao cấp chứ.”
“Là chuyện gì xảy ra vậy?”
“Không biết nữa, nghe y tá trưởng đi qua nói, có lẽ là gặp nạn trên núi, xương gãy hoàn toàn, nhìn phim chụp X-quang giống như que diêm bị bẻ gẫy hết vậy. Đến lúc mở ra thấy xương cốt lộ ra ngoài đầy máu lại lẫn cả tuyết, phải phẫu thuật đóng đến 4 cái đinh để cố định…”
“Cậu nói xem, người có tiền có phải đặc biệt nhiều tật xấu kỳ quái không? Bão tuyết mưa băng còn lên núi? Hơn nữa, đùi phải của anh ta ở trong tuyết đông lạnh như vậy hoại tử mất thôi, sợ là phải cắt đi.”
“Phẫu thuật bao lâu, liên tục phải theo dõi, trời lạnh như vậy mà mồ hôi vã ra ướt hết quần áo phải thay liên tục…”
Nàng như bị điểm huyệt đứng yên không nhúc nhích, trong đầu hình dung, que diêm bị bẻ gẫy là như thế nào? Đóng 4 cái đinh vào cố định xương là gì? Thật lâu sau mới vịn vào tường, cảm thấy tim đập thình thịch, trái tim gian nan nhảy lên, đưa tay giữ lấy ngực, cả người máu như đọng lại, giống như thời gian cũng ngừng lại không trôi đi.
Hành lang bệnh viện trải dài trống trải, trên tường treo cùng một loại đèn đơn giản kéo dài, phòng bệnh của anh ở cuối dãy. Ngọn đèn sáng thật dịu, hành lang cũng có máy sưởi, nhưng nàng vẫn cảm thấy lạnh, như là mùa đông trước đây rời giường đi lên núi, chân tay cứng ngắc, đi một bước cũng khó khăn, dùng hết sức lực cũng không lên đến đỉnh.
Thật là quá xa, biết rõ cửa ở phía trước lại không có sức đi tới, cuối cùng đành ngồi ở ghế dài ngoài hành lang, không có một chút hơi ấm, rất muốn cuộn mình nằm gọn trong chính lòng mình. Nàng cúi đầu nhìn nền đá sạch bóng đến soi gương được, một đôi giày lọt vào ánh mắt.
“Cậu ta không thấy được cô cùng Dương Miễn ở cùng nhau”, người nói là Hứa Tuấn Hằng, thái dương còn có mồ hôi, trời lạnh thế này mà áo khoác cũng không mặc, vắt hờ hững trên cánh tay. Âm điệu bình thản khàn khàn có chút nặng nề, thật ra anh cùng Lý Tịch giống nhau, tuy bình thường nói chuyện có vẻ không đứng đắn, nhưng khi có việc lại trấn tĩnh đến mức không thể hiểu được.
Dung Ý chỉ run rẩy, cũng không ngẩng đầu, vẫn không nhúc nhích, hoàn toàn không có phản ứng gì.
“Cậu ta ở Mỹ không gọi được điện thoại trong khi đã hai ngày không có chợp mắt, trong công ty lại có vài chuyện, không nói hai lời liền trở về, Thụy Khải bình thản không nói được một tiếng, ngay cả Thiệu Vũ cũng hiểu không thể nói lý với cậu ta. Hạng mục này tuy không phải thật lớn, nhưng cũng đủ để ngăn chặn mối nghi ngại về năng lực của MRG bên này…”
Chậm rãi đi tới, cạnh giường bệnh có ghế dựa, nàng lại ngồi hẳn lên giường. Do tác động của truyền dịch, chỗ kim đâm vào mạch máu phù lên, nàng lấy tay xoa lên nhè nhẹ. Có lẽ chăn đắp còn lưu một chút mùi thuốc sát trùng, lông mày anh hơi chau lại.
Nhớ có lần anh lái xe đón nàng đi khám bệnh về, nàng vừa lên xe anh lập tức nhíu mi lại. Nàng hay nói đùa là mũi anh so với mũi cún còn lợi hại hơn, láo nháo hỏi anh sao lại thính nhạy như vậy, có phải là hồi bé có chuyện gì ám ảnh, anh thản nhiên chỉ nói là không thích. Anh bị hen suyễn, không thể tới gần hoa tươi, chó mèo, anh cũng chỉ nói là không thích thôi. Dù ở bên anh nhưng những lúc anh không thoải mái nàng không biết, lúc anh đau nàng cũng không biết, anh không ca thán bao giờ, nên nàng cứ yên tâm thoải mái cái gì cũng không biết. Nàng bỗng cảm thấy thật xấu hổ, cứ coi như việc gì với anh cũng hết sức dễ dàng, bịt tai che mắt cố đánh lừa cảm xúc của mình, cứ cho rằng vậy là tốt nhất, không sơ không thân, dù có chia tay cũng không đến nỗi trời nghiêng đất sụp, cuộc đời không còn ánh sáng. Nhưng sự thật lại không như vậy, tình cảm của mình đã sớm không còn làm chủ được nữa, nàng cũng không có năng lực đạt tới cảnh giới thu phóng tự nhiên.
Anh khẽ mấp máy môi, nàng cầm bông thấm nước dấp lên đôi môi khô khốc. Tựa hồ cảm nhận được cảm giác mát, lông mi anh nhẹ nhàng rung động, hơi hơi mở mắt, nhìn nàng, ánh mắt mông lung buồn ngủ còn mang theo vẻ mờ mịt.
“Không thoải mái chỗ nào sao?” Nàng vội vàng kiểm tra rồi đặt mu bàn tay của anh xuống giường, đang định rung chuông gọi y tá đã bị tay anh đè lên chặn lại, mệt mỏi mỉm cười ra dấu bảo nàng “Nâng giường cao lên một chút, cứ nằm mãi, thắt lưng anh mất hết cảm giác rồi.” Đùi phải của anh bị thạch cao cố định không thể động đậy, cũng không thể xoay người, nằm d