pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341922

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1922 lượt.

t miệng cười, nhất thời bị mê hoặc. Anh trước giờ có bệnh ưa sạch sẽ, ai cũng biết điều đó, lúc ấy mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau, lại nhìn anh ẩn nhẫn không dám cười, anh lại xấu hổ không biết nên bế tiếp hay buông ra.” Kỳ thật, trẻ con lúc không khóc không quấy rất đáng yêu…” Anh bật cười, nhớ mang máng lúc ôm đứa bé nhỏ xíu ấy trong tay, không biết dùng sức như thế nào, lần đầu tiên cảm thụ được một sinh linh mềm mại như thế.
“Nếu vậy thì chúng ta sinh một đứa đi!” Nàng cười đến không hề suy nghĩ, vô tâm thốt ra một câu như vậy. Lý Tịch đang nâng chén lên định uống nước, chưa chạm tới môi liền dừng lại, cái chén hơi chao nghiêng, anh lại lăng lăng nhìn nàng, không kịp phản ứng, miệng vẫn hơi mở ra, chân chính ngây ra như phỗng.
Nàng cũng cứng đờ người, trên mặt biểu tình liên tục biến hoá, cố gắng co rúm khoé miệng, nói chuyện lắp bắp, “Em nói đùa thôi, ý của em là… Nếu đứa nhỏ đáng yêu như vậy, về sau rảnh thì sinh một đứa.” Nói xong nàng lại hối hận muốn cắn đứt lưỡi mình, nàng đang nói gì vậy a? Còn mời người ta sinh con nữa sao? “Không phải, kỳ thật ý của em chính là… Dù sao cũng không phải như anh nghĩ đâu…” Càng ngày càng quẫn không biết dùng từ nào để diễn đạt, người nào đó bất lực.
“Em cho rằng anh đang nghĩ gì?” Lý Tịch cười cười, làm như đang nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này, biểu tình thản nhiên. Việc kết hôn sinh con quả thực chưa có trong kế hoạch của anh, cho dù tuổi cũng không còn ít, nhưng dù sao trong nhà vẫn còn có anh trai ở trên, anh cũng chưa nghĩ đến chuyện vui đó.
Mặt nàng ngưng sắc, dần dần hai má đỏ bừng cũng rút đi, đứng lên yên lặng sửa sang quần áo của mình, nhìn đồng hồ trên tay hắng giọng nói, “Em đi xuống đây, buổi chiều công ty còn có việc, lúc anh tháo bột em không tới được, ngày mai em qua đón anh xuất viện.” Nói xong hôn lên má anh rồi vội vàng đi ra ngoài. Anh nhìn nàng hôm nay có chút thất thường, nhíu mày suy nghĩ.
Cổ Duyệt đang đứng chờ nàng đã có vẻ mất kiên nhẫn, ở khoa phụ sản gọi điện thoại nói, “Cậu đi toilet ở đây vậy? Không phải bảo mình cùng cậu về nhà thu dọn sao? Buổi chiều còn phải đi làm nữa đấy!”
“Mình xuống dưới rồi, chờ cậu ở ngay tầng 1 nhé!” Nàng đáp đơn giản, thang máy đã xuống đến tầng 1. Đứng trên đường chờ Cổ Duyệt, nàng nhàm chán liếc mắt nhìn hoa viên bệnh viện, mưa rải rác từng hạt nhỏ bay bay, một chiếc Audi đen bóng tiến vào hành lang trong tầm nhìn của nàng. Nhìn xe đã thấy quá xa hoa, loại A6 quen thuộc nhưng biển số đẹp, một đoàn lãnh đạo ăn mặc chỉnh tề đứng ở hành lang chờ đón, nàng nhận ra phó viện trưởng trong đám người đó, lúc Lý Tịch mới nhập viện người đó đến hỏi han ân cần, so với bác sĩ chủ trị còn nhanh nhẹn hơn.
Nàng nhìn lái xe bước xuống mở cửa sau, Cổ Duyệt cũng nhìn bên ngoài mưa bay lả tả nói, “Trời lạnh đã đủ ép buộc người ta rồi, giờ lại còn mưa thế này nữa định không cho người ta sống sót sao?” Dung Ý xoay người lại cười hỏi, “Lúc trước ai tự xưng là “Bắc quốc chi hoa” sừng sững không ngã ấy nhỉ?”
“Ai, nhiều tuổi rồi, chịu không nổi nữa.” Cổ Duyệt rùng mình một cái, chạy nhanh đi lên kéo tay nàng, không ngừng cọ xát sưởi ấm. Hai người hướng ra cửa chính khi đám người kia đi vào thang máy, Cổ Duyệt thầm thì, “Vừa rồi ở thang máy chợt gặp một ý tá oán giận nói, không biết có phải bên trên cử người xuống kiểm tra đột xuất không mà lãnh đạo bệnh viện từ sáng tinh mơ đã phải họp khẩn cấp…”
“Vậy à?” Dung Ý thấp giọng đáp, lúc đám người kia lướt qua, ngẩng đầu lên nhìn người vừa rồi ngồi ở ghế sau, dáng người rất đẹp, mặt mày sắc nét, ánh mắt thâm thuý mà sáng ngời. Nàng chợt cảm thấy có vẻ giống giống một ai đó, nhưng người này thân thể cường tráng hơn, đang suy nghĩ xuất thần lại gặp ánh mắt của anh ta. Nàng hơi run một chút, cảm thấy nhiệt độ không khí xung quanh dường như giảm xuống vài độ, ánh mắt lạnh lùng của anh ta mang theo chút ý tứ hàm xúc, thâm thuý khó lường, hai bên nhìn nhau làm nàng có chút khẩn trương, không tự giác thu hồi ánh mắt nhìn về phía trước. Rời đi ánh mắt đầy áp lực của anh ta, nàng thở dài nhẹ nhõm một hơi, chính mình rõ ràng không làm gì khuất tất, vậy mà dưới ánh mắt kia lại cảm thấy ức chế trong người. Vừa ra khỏi cửa liền vẫy taxi, xe đến lập tức chui vào.
“Anh, sao anh lại tới đây?” Lý Tịch ngẩng đầu nhìn người vừa mở cửa vào, không khỏi kinh hãi, nếu không phải vì đang bó bột chắc đã nhảy xuống giường. Nhìn sắc mặt Lý Triều, anh bị doạ không nhẹ, đành phải kiên trì chào hỏi.
Lý Triều vừa từ Mặc Ngươi Bản (là nước nào nhỉ?) bay trở về, vừa mệt vừa lo lắng cho anh, sắc mặt tự nhiên rất khó coi. Nhưng nhìn thấy anh nằm trên giường, chân còn bó bột, bộ dáng đáng thương chờ bị mắng, cho dù có tức giận cũng vẫn kiềm chế, thở dài hỏi câu, “Chân còn đau không?” Sắc mặt đã khôi phục vẻ bình tĩnh mà thong dong.
Lý Tịch lắc đầu, miễn cường cười ứng phó, “Chiều nay tháo bột, mai xuất viện được rồi.”
“Còn cợt nhả hả? Chuyện như vậy có thể nói giỡn sao? Gạt trong nhà không nói, ngay cả ta cũng giấu giếm?” Hơn nửa tháng trước Lý Triều ở Australia, nếu không vì việc