Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343745

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3745 lượt.

>"Mẹ Lâm, cháu có căn nhà trống, không thì bác và Lâm Lệ đến chỗ cháu ở đã, đến khi tìm được phòng thích hợp thì dọn đến cũng không muộn, ở mãi khách sạn cũng không ổn." An Nhiên nói. Cô biết chỗ Lâm Lệ sợ là sẽ không đồng ý, chẳng qua chính là sợ làm phiền cô, cho nên chỉ có thể ra tay chỗ mẹ Lâm.
"Thế này làm sao có thể không biết xấu hổ được, chúng ta đã làm phiền cháu nhiều rồi." Mẹ Lâm có chút băn khoăn, lần trước chuyện Lâm Lệ khiến An Nhiên tất bật ngược xuôi, phòng bệnh, bác sĩ, tất cả đều quan tâm, lần này cô vừa mới đến thăm hôm qua, sáng sớm nay đã có người đến báo đi làm kiểm tra, những điều này đều có liên quan đến An Nhiên, bà sao có thể còn không biết xấu hổ mà làm phiền An Nhiên nữa.
An Nhiên kéo tay bà, thở dài, nói: "mẹ Lâm, cháu và Lâm Lệ là bạn bè mười năm rồi, cha mẹ Lâm Lệ cũng là cha mẹ cháu, tất nhiên là cháu sẽ giúp các bác như giúp cha mẹ cháu, bây giờ cha Lâm ngã bệnh rồi, cháu giúp một chút, coi như là chút tấm lòng, nói gì phiền hay không phiền, hơn nữa, căn nhà kia để trống cũng là trống, bình thường cũng không có người ở, thay vì như thế, bây giờ để mọi người vào ở có gì không thể."
"Thế, thế có được không." Mẹ Lâm vẫn cảm thấy không ổn, thật ra thì chỉ vì không muốn làm phiền người khác, cho dù An Nhiên thấy khong sao, nhưng mình vẫn thấy ngại.
"Mẹ Lâm, bác còn khách khí như vậy là cháu giận đấy." An Nhiên ra vẻ tức giận nói.
Suy nghĩ một chút, mẹ Lâm nói: "vậy, coi như là bác thuê nhà cháu đi, cái này cháu không được cãi bác, nếu không bác không thể nào không biết xấu hổ mà vào ở." Giọng nói vô cùng kiên trì.
An Nhiên khẽ thở dài, bất đắc dĩ gật đầu, nghĩ thầm, bà muốn đưa, cô đành nhận chút vậy.
Hai người lại ngồi nói chuyện thêm một lát, lúc này Lâm Lệ mới đỡ cha Lâm từ bên ngoài đi vào, sau một loạt kiểm tra, sắc mặt cha Lâm yếu ớt, như là rất mệt, nằm trên giường không lâu sau liền ngủ thiếp đi.
Mẹ Lâm nói lại ý của An Nhiên cho Lâm Lệ, Lâm Lệ nhìn An Nhiên, bất đắc dĩ gật đầu.
Nói chuyển, buổi chiều liền hành động, sau khi ăn cơm trưa xong An Nhiên cùng Lâm Lệ đi khách sạn thu dọn đồ đạc, vừa thu dọn, Lâm Lệ vẫn không yên lòng hỏi: "An tử, chúng ta cứ thế mà chuyển sang, thật không sao ư? Mi và Tô lãnh đạo nhà mi đã bàn bạc chưa, với lại, bên phía mẹ chồng mi có nói gì không a?" Người ta nói quan hệ mẹ chồng con dâu là khó khăn nhất, cô không muốn An Nhiên vì mình mà ồn ào với bọn họ.
"Mi cứ yên tâm chuyển đến đi, ta đã nói với Dịch Thừa rồi, anh ấy đồng ý, với lại, mẹ chồng ta không ở cùng chúng ta, bình thường đều ở đại viện quân khu, thỉnh thoảng ta và Dịch Thừa mới về chơi cuối tuần." An Nhiên vừa gấp quần áo vừa nói nói.
Nghe cô nói như vậy, Lâm Lệ mới yên lòng, gật đầu nói: "vậy thì tốt." Đột nhiên như là chú ý tới cái gì, quay đầu mập mờ nhìn An Nhiên nói: "Dịch Thừa, Dịch Thừa, An tử, tình cảm của mi và Tô lãnh đạo nhà mi thật không tệ nha."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của An Nhiên thoáng cái đỏ lên, tức giận liếc trắng cô ấy một cái, nói: "anh ấy là chồng của ta, ta tình cảm hay không tình cảm với anh ấy gì chứ!"
Lâm Lệ cũng cười, đột nhiên lại như là nghĩ tới điều gì, hỏi: "An tử, nói mi và Tô lãnh đạo nhà mi kết hôn cũng được một thời gian rồi, bụng còn chưa có tin tức gì?"
Nghe vậy, An Nhiên xấu hổ, gương mặt đỏ rực như quả táo chín, oán hận trợn mắt nhìn Lâm Lệ một cái: "đừng có nói linh tinh." Nói xong, bởi vì ngượng ngùng, giận dỗi xoay người sang chỗ khác.
Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của An Nhiên kia, Lâm Lệ rất thoải mái cười to ra.
Nghe tiếng, An Nhiên ngoảnh đầu lại, nhìn chằm chằm cô ấy, đã bao lâu rồi không nhìn thấy nụ cười này rồi, như là từ sau khi cô nói cho Lâm Lệ biết Trình Tường ngoại tình, nụ cười này đã biến mất bao lâu rồi. Lâu đến mức cô cảm giác như là đã một thế kỷ rồi vậy!
"Lâm Lệ, trong lòng mi thực sự đã bỏ được Trình Tường chưa?"
Nhìn nụ cười trên mặt cô từ từ biến mất, chỉ còn lại vẻ mặt luống cuống lãnh đạm, lúc này An Nhiên mới kịp phản ứng, mình đã nói ra suy nghĩ trong lòng.
"Lâm Lệ, ta ..." Hối hận như là đã muộn rồi, sững người nhìn cô ấy, mấy lần An Nhiên định nói gì, nhưng đến khóe miệng lại không nói được.
Rất lâu, Lâm Lệ mới phản ứng lại, nhìn cô, bình tĩnh gật đầu, chỉ thản nhiên nói: "đã bỏ được." Cúi đầu, cất quần áo đã xếp vào trong túi hành lý.
Nếu đã hỏi, hôm nay An Nhiên định hỏi đến cùng, trước đây vẫn sợ khiến cô ấy tổn thương tổn, cho nên đến cả tên của Trình Tường cũng không dám nhắc đến trước mặt cô ấy, hôm nay đã hỏi một lần thì hỏi đến cùng, chí ít phải để cô hiểu rõ ràng, không phải mù mờ nữa.
Nhìn chằm chằm cô ấy, An Nhiên thử hỏi: "nếu như Trình Tường quay đầu lại thì sao, nói cho mi biết hiện tại anh ta yêu mi, mi có bằng lòng tha thứ cho anh ta không?" Nghiêm túc nhìn chằm chằm vào cô ấy, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trên mặt cô ấy.
Động tác cầm quần áo trên tay dừng lại, rất lâu mới phản ứng lại, lại cầm quần áo thả vào trong túi du lịch.
"Lâm Lệ?" An Nhiên gọi, buộc cô ấy phải đối mặt với câu hỏi của mình.
Vừa cất quần áo, thậm chí không


Teya Salat