Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343739

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3739 lượt.

ngẩng đầu, Lâm Lệ chỉ thản nhiên nói: "sẽ không!" Giọng nói rõ ràng lưu loát, không hề dây dưa không dứt khoát.
An Nhiên nhìn cô ấy, không nói gì.
Bỏ bộ quần áo cuối cùng vào trong túi du lịch, lúc này Lâm Lệ mới ngẩng đầu nhìn chằm chằm An Nhiên, nở nụ cười chua chát, nói: "ta và anh ta, không thể quay lại, cho dù bây giờ anh ta nói thật ra thì anh ta yêu ta, tất cả đều đã quá muộn. Ta không yêu được nữa, mười năm nay đã lấy đi toàn bộ can đảm và sức lực yêu của ta, ta sẽ không yêu nữa."
"Lâm Lệ..." An Nhiên lo lắng nhìn cô ấy, hối hận mình có phải là đã quá nóng nảy không, miệng vết thương của cô ấy còn chưa lành lại, bây giờ mình đã muốn cô ấy đối diện với những gì mà cô ấy vốn không muốn đối mặt nhất.
Lâm Lệ lắc đầu, nhìn cô cười khổ, "hơn nữa giữa chúng ta còn có một sinh mệnh, cho dù rất nhỏ, nhỏ đến mức khi nó mất đi chỉ là một phôi thai, ta vẫn nhớ cảm giác nó rời khỏi bụng ta từng chút từng chút một, cuối cùng hoàn toàn biến mất, cảm giác này cả đời ta sẽ không quên được." Nói xong, Lâm Lệ dường như có chút kích động, tay từng chút từng chút nắm chặt lại.
An Nhiên lo lắng đi đến bên cô ấy, đưa tay nắm chặt tay cô ấy, nhìn vào mắt cô ấy, trong mắt có áy náy.
Lâm Lệ lấy lại tinh thần, nhàn nhạt nhìn cô một cái, cong cong môi, nhấc cái túi du lịch, nói với cô: "đi thôi."
An Nhiên gật đầu, xách một cái túi khác từ trên giường, hai người đi ra khỏi khách sạn.
Dọc đường đi, bầu không khí có chút kỳ lạ, hai người hầu như không nói chuyện, An Nhiên tập trung lái xe, mà Lâm Lệ thì chăm chú nhìn ra ngoài cửa xe, hai người ăn ý đều không mở miệng.
Thật ra thì căn nhà của Tô Dịch Thừa kia không cách xa bệnh viện lắm, không tới mười phút đồng hồ lái xe.
An Nhiên dừng xe trước cổng, hai người xách đồ chuẩn bị lên tầng, khi cửa thang máy mở ra, An Nhiên không khỏi ngẩn cả người, mà Lăng Nhiễm trong thang máy như là cũng hơi bất ngờ, nhìn An Nhiên một lúc lâu chưa phục hồi tinh thần lại.
An Nhiên chỉ nhàn nhạt nhìn cô ta, lướt qua cô ta chuẩn bị đi vào, lại vào lúc vượt qua người cô ta bị Lăng Nhiễm gọi lại: "cô Cố."
An Nhiên dừng bước, quay đầu nhìn cô ta, khẽ nở nụ cười, chỉ nói: "tôi thích người khác gọi tôi là Tô phu nhân."
Lâm Lệ khó hiểu nhìn hai người, cô cảm thấy bầu không khí có chút bất thường. Bằng hiểu biết của cô với An Nhiên, An Nhiên rất ít khi đối xử khắt khe với người khác như vậy.
Nắm chặt tay, nụ cười trên mặt chưa thay đổi, nhìn cô, Lăng Nhiễm tự mình nói: "tôi nghe nói cô Cố bị sa thải rồi, thật có chuyện này sao?"
Cô ta nói chưa dứt lời, An Nhiên càng cảm thấy tức giận, nếu cô đoán không lầm thì sở dĩ Hoàng Đức Hưng mua chuộc được Trần Trừng đi trộm bản vẽ, rồi tìm người phá hủy phòng mẫu, chỉ sợ cản bản là có người ở sau lưng ông ta ngấm ngàm bày mưu, mà người có khả năng nhất là Lăng gia rồi, nghĩ như vậy, giọng nói có chút tức giận và trào phúng, nói: "thật đúng là làm phiền cô Lăng quan tâm tôi, nhưng mà tôi không bị sa thải như cô Lăng nói, mà là từ chức, hai từ này rất khác biệt."
"Phải không." Lăng Nhiễm đáp bâng quơ, đưa tay vuốt vuốt mái tóc xoăn xinh đẹp kia, mắt nhìn ra cổng, như không thèm để ý nói: "nhưng mà tôi nghe nói bản thiết kế của cô có vấn đề, mới dẫn đến phòng mẫu bị sụp, nếu không phải Hoàng tổng giám chú ý đến thân phận của a Thừa, chuyện này nhất định sẽ truy cứu đến cô đến cùng." Nói xong, có thâm ý khác quay đầu nhìn cô: "cô Cố thật đúng là may mắn."
Nhìn chằm chằm cô ta một lúc lâu, đột nhiên An Nhiên cười khẽ một tiếng: "ha ha. . . . Ha ha. . . . . ."
Lăng Nhiễm nhíu mày, lạnh giọng nói: "cô cười cái gì."
Khóe miệng An Nhiên vẫn còn ẩn chứa ý cười nói: "Không có gì, cô Lăng nói không sai, tôi đúng là rất may mắn gặp được Dịch Thừa, nhưng mà thế này còn phải cảm ơn cô trước kia đã tác thành, nếu không tôi cũng sẽ không trở thành Tô phu nhân." Khóe miệng vẫn giữ nguyên độ cong đẹp mắt, cả người nhìn rất tự tin và xinh đẹp.
"Cô!" Lăng Nhiễm oán hận nhìn cô chằm chằm, đôi mắt đẹp kia lóe ra ngọn lửa tức giận.
An Nhiên quay đầu, không để ý tới cô ta, nói với Lâm Lệ: "chúng ta lên đi."
Lâm Lệ liếc nhìn Lăng Nhiễm ở phía sau, gật đầu, đi theo An Nhiên vào thang máy.
Khi cửa thang máy từ từ khép lại, lúc này An Nhiên mới thả lỏng ra, tựa vào tường thang máy, bộ ngực vì tức giận mà phập phồng kịch liệt.
Lâm Lệ có chút lo lắng nhìn cô: "An tử, mi không sao chứ?"
An Nhiên lắc đầu, nhàn nhạt cười.
"Người phụ nữ vừa rồi là ai a?" Theo cô thấy, người phụ nữ vừa rồi có thái độ thù địch với An Nhiên, hơn nữa cực kỳ căm thù!
An Nhiên lắc đầu, chỉ nói: "một kẻ không quen biết."
Lâm Lệ còn muốn hỏi gì, lúc này thang máy đến nơi, An Nhiên bước ra khỏi thang máy trước.
Các vận dụng trong gia đình đều đầy đủ, chỉ là đã một thời gian không có người ở, bây giờ trong nhà có hơi bụi bặm, Lâm Lệ chịu trách nhiệm cầm quần áo và đồ tắm giặt phân loại bày đặt, mà An Nhiên thì chịu trách nhiệm quét dọn trong ngoài nhà hết một lượt. Sau khi hai người chung sức thu dọn ổn thỏa xong, giơ tay lên nhìn đồng hồ, đ


80s toys - Atari. I still have