Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343597
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3597 lượt.
hút run sợ, nắm thật chặt micro trong tay, vị phóng viên kia lại nói: "Xin Tô phó thị trưởng trả lời vấn đề mới vừa rồi của tôi."
Tô Dịch Thừa gật gật đầu, mở miệng nói: "Tôi quả thật bị thị ủy mời đi phối hợp điều tra qua, nhưng mà nếu như điều anh vừa nói được thành lập, vậy anh cảm thấy tôi còn có thể đứng ở chỗ này nhận phỏng vấn của anh sao?"
"Ách." Người nọ sửng sốt, lập tức phản ứng lại đây: "Vậy nói cách khác anh không có thu lễ quà cáp của ai phải không?"
Tô Dịch Thừa nhìn mắt hắn, chỉ nói: "Tôi chưa từng có thu lấy lễ của bất luận kẻ nói." Nói xong, không hề cùng bọn họ nói thêm cái gì, trực tiếp xoay người đi về phía cổng chính của bệnh viện, kế tiếp anh còn phải đi đến đồn cảnh sát, gặp người dân cùng những người công nhân gây chuyện vừa rồi.
Lúc Tô Dịch Thừa đến sở cảnh sát Đồng Văn Hải đã đến trước anh một bước, đang cùng với cảnh sát nói chút gì đó, mặt khác có chút ngoài ý muốn là, giờ phút này Chu Hàn đang cùng công nhân phụ trách giải trình tình huống, nhưng mà nhớ tới công ty Chu Hàn đầu tư vào hạng mục này, ở trong này nhìn thấy hắn, cũng hợp tình hợp lý không có gì đáng tò mò hết.
Trong văn phòng thẩm vấn, mấy người dân ồn ào trước, nữ cảnh sát làm việc suýt nữa không thể trấn áp được trường hợp này.
Tô Dịch Thừa để cho nữ cảnh sát lui ra, chính mình đứng ở giữa những người dân đang kích động kia, cũng không có nóng lòng mở miệng nói vẫn đề dỡ bỏ, trước mở miệng hỏi: "Nơi này có cha mẹ của Mộc Đầu và Đẳng tử không?"
Một người phụ nữ trung niên dẫn đầu lên tiếng: "Tôi, tôi là mẹ của Mộc Đầu và Đẳng tử."
Mặt khác một nam nhân trung niên cũng đứng đi ra: "Tôi là con trai của Lưu Đại Thành."
Tô Dịch Thừa nhíu nhíu mày, nhìn bọn hắn một hồi lâu, mới nói: "Các ngươi đi bệnh viện trước đi, ông lão cùng đứa nhỏ đều cần có người chăm sóc."
"Không có giải quyết vấn đề phá bỏ, chúng ta đều không đi." Người đàn ông kiên trì nói.
Người phụ nữ tựa hồ do dự, cuối cùng cũng phụ họa nói: "Đúng, hôm nay phải cho tất cả chúng tôi một lời giải thích, các người dựa vào cái gì đến phá nhà của chúng tôi"
Tô Dịch Thừa mày mặt nhăn căng chút, có chút nghiêm khắc nói: "Ở trong bệnh viện nằm là cha mẹ cùng con cái của các người, chẳng lẽ nhà ở so với họ còn quan trọng hơn sao?"
Người đàn ông cùng người phụ nữ đều sửng sốt, có chút không thể nói được điều gì.
Tô Dịch Thừa nhìn tất cả bọn họ liếc mắt một cái, lần này chầm chậm một tiếng, nói: "Các người đi bệnh viện trước đi, nơi này tôi sẽ nói chuyện cùng họ, bọn họ trở về cũng sẽ nói lại với hai người, lại có cái gì khác nhau chứ."
Nghe anh nói như vậy, con trai của ông lão cùng mẹ của hai đứa nhỏ, thế này mới đứng lên đi tới bệnh viện.
Tô Dịch Thừa nhìn một đám người dân còn mang theo tức giận như vậy, mở miệng nói: "Muốn xây dựng thành phố, việc phá bỏ đều là tốt cho việc phát triển sau này của thành phố, là chuyện tốt mới đúng, vì sao các người kiên trì không chịu phá bỏ, chẳng lẽ không muốn về sau sống ở nơi tốt trong một hoàn cảnh tốt hơn sao, lại nói, chỉ có một thành phố phát triển tốt, thì mọi người trong thành phố này mới có thể có cuộc sống tốt, chẳng lẽ không nên làm vậy sao?"
"Phát triển hay xây dựng lại cái gì chúng tôi đều không hiểu, đó đều là các người làm quan định đoạt, các người sẽ không quan tâm lợi ích của người dân chúng ta. Hiện tại nói muốn phá nhà xây dựng lại, cho một chút tiền như vậy mà được sao, hiện tại nhà giá cao hơn, cho một chút tiền như vậy, anh nói chúng ta sẽ đi nơi nào để ở? Không có nhà ở, để cho chúng tôi ở ngoài đường uống gió tây bắc sao!" Trong đó có người mở miệng nói.
"Đúng vậy, đúng vậy, các người xây dựng cái gì đều là cho chính các người, làm sao có thể nghĩ tới người dân chúng ta." Có người phụ họa nói.
"Đúng, cho chút tiền như vậy, nhà ở của chúng tôi khẳng định sẽ không cho các người phá, các người nếu thật muốn phá, như vậy liền phá trên thân người chúng tôi trước đi."
"Đúng đúng, khẳng định không cho phá!"
Mọi người ưu tư đều có chút kích động, ánh mắt nhìn giống như là ăn thịt người.
Tô Dịch Thừa căng mi nhíu mày, theo như anh biết, khoản tiền đền bù lần này cũng không ít, hỏi: "Các người nhận được bao nhiêu tiền đền bù?"
"Mỗi hộ bảy mươi vạn." Trong đó có người trả lời, "Hiện tại giá nhà cao như vậy, bảy mươi vạn làm sao có thể mua được nhà ở, các người là bức chúng ta, đuổi chúng ta đi!"
"Đúng vậy, đúng vậy..." Mọi người phụ họa.
Tô Dịch Thừa tâm trầm xuống dưới, theo như anh biết đến mỗi khoản tiền đền bù không thấp hơn trăm vạn, sao bọn họ nói chỉ có bảy mươi vạn, như vậy rất hiển nhiên khoản đền bù này đã có người rút bớt.
Nâng tay ý bảo bọn họ bình tĩnh lại, Tô Dịch Thừa mở miệng nói: "Có lẽ trong này có chút hiểu lầm, về chuyện này, tôi nhất định sẽ cho mọi người một cái công đạo."
"Nói chuyện với anh thì tính gì chứ?" Có người nghi ngờ hỏi.
"Tính, tôi là người tổng phụ trách đô thị khoa học công nghệ lần này, tôi nói cho mọi người một cái công đạo nhất định sẽ cho mọi người một cái công đạo!" Tô Dịch Thừa cam đoan nói.<