Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343598

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3598 lượt.

gia đình đem phòng phân phối ra, đến lúc đó chỗ này vẫn là chỗ cũ, chỉ là chúng cháu đổi phòng mới cho ông mà thôi, hiện tại nếu như ông không có thể tìm ra chỗ ở mới chúng cháu có thể dàn xếp, chúng cháu ở đây có thể tận lực giúp các người tìm chỗ ở mới, tận lực không đi quá xa nơi này." Tô Dịch Thừa hứa hẹn nói với ông lão.
"Thật sự?" Ông lão có chút không quá tin tưởng nhìn hắn.
Tô Dịch Thừa trịnh trọng nói: "Cháu cam đoan với ông." Biểu tình thật sự rất nghiêm túc.
Bình tĩnh nhìn hắn một hồi lâu, ông lão mới thật sự nói: "Được, tôi tin tưởng anh!"
Tô Dịch Thừa gật gật đầu, dặn ông lão phải nghỉ ngơi cho thật tốt, cũng dặn vợ ông lão một bên chăm sóc tốt cho ông lão.
Sau đó lúc này mới xoay người đi về phía giường bệnh kia, hai đứa nhỏ nằm trên một giường bệnh, mở to mắt, hắc bạch phân minh, nhìn đặc biệt sạch sẽ. Trên mặt cái trán bị đập tróc da hiện tại đã dùng thuốc đỏ sát trùng bôi lên, tay cùng chân đều có băng gạc, nhìn làm cho người ta không khỏi đau lòng cho hai đứa nhỏ.
Bàn tay sờ sờ đầu hai đứa nhỏ, Tô Dịch Thừa nhẹ giọng hỏi: "Bạn nhỏ, nói với chú, các cháu tên là gì?"
Hai đứa nhỏ bình tĩnh nhìn Tô Dịch Thừa, lại nhìn mắt nhau, một hồi lâu sau bé trai mới chậm rãi mở miệng, nhỏ giọng nói: "Cháu tên là mộc đầu, là anh trai."
Một bên cô bé cũng nhỏ giọng trả lời: "Cháu gọi là Đẳng tử, là em."
Tô Dịch Thừa nhìn bọn nhỏ mỉm cười, thả giọng mềm nhẹ nói: "Hôm nay các cháu không đến trường sao?"
"Ba ba nói hôm nay có người đến phá bỏ nhà của chúng cháu." Anh trai Mộc đầu nói.
"Mẹ nói để cho chúng cháu ở nhà bảo vệ nhà chúng cháu cho tốt." Em gái Đẳng tử tiếp lời nói: "Mẹ nói là người đó sẽ không đánh trẻ con, nếu bọn họ muốn phá, để cho chúng cháu ôm đùi bọn họ đừng để cho họ đi vào."
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa nhíu nhíu mày, hắn không có cách gì hiểu được cha mẹ của hai đứa nhỏ này, vì sao lại để cho đứa nhỏ tham dự đến chuyện tình như vậy, đứa nhỏ hẳn là vui vẻ, vô ưu vô lự, chẳng lẽ không phải sao?
Tay có chút đau lòng sờ đầu bọn nhỏ, thế này mới có chút trầm mặc đứng dậy. Quay đầu nói với Trịnh thư ký bên cạnh: "Đi ra mua một chút đồ ăn cho ông lão và hai đứa nhỏ, tiền cứ tính vào sổ sách của tôi."
Trịnh thư ký gật gật đầu, dẫn đầu xoay người ra khỏi phòng cấp cứu.
Tô Dịch Thừa lại dặn dò bác sĩ cùng y tá, nhất định phải chăm sóc tốt trị liệu vết thương cho ông lão cùng hai đứa nhỏ, đặc biệt còn phân phó y tá như thế nào đút đồ ăn cho hai đứa nhỏ, giúp bọn hắn nhanh chóng rửa mặt.
Lúc này mới ra khỏi phòng cấp cứu, đám phóng viên ký giả kia lại xông tới, Tô Dịch Thừa mày nhăn lại, chỉ trầm giọng nói: "Chúng ta đi ra ngoài nói chuyện, đừng ảnh hưởng đến bệnh nhân nghỉ ngơi."
Mọi người không nói chuyện theo lời rời khỏi, nhưng cũng bị sự cẩn thận của vị thanh niên phó thị trưởng này có chút động lòng.
Đi đến đại sảnh bệnh viện, Tô Dịch Thừa lúc này mới tiếp nhận phỏng vấn của bọn họ.
"Tô phó thị trưởng, đối với nguyên nhân chuyện lần này, anh có cảm tưởng gì."
"Tôi cảm thấy rất đau lòng, hơn nữa biết bị thương đến là ông lão cùng đứa nhỏ. Về chuyện giải tỏa di dời giữa đường có trở ngại cùng khó khăn chúng tôi đã có kế hoạch trước, trong việc xây dựng lại cùng phát triển chúng tôi hết thảy sẽ lấy đại cục làm trọng, cho nên tránh không được việc không hoàn toàn làm vừa lòng một bộ phận dân chúng. Nhưng mà tình huống như vậy lại đem người già cùng em nhỏ đẩy tới trước mặt, cá nhân tôi cảm thấy phi thường không nên!" Tô Dịch Thừa nói.
"Vậy về nguyên nhân chuyện lần này, Tô phó thị trưởng chuẩn bị xử lý như thế nào, công trình dỡ bỏ còn muốn tiếp tục tiến hành sao? Nếu người dân lại tiếp tục phản đối việc dỡ bỏ, các anh có phải sẽ dùng thủ đoạn cưỡng chế hay không?" Một kí giả khác có chút ác ý hỏi.
Tô Dịch Thừa quay đầu nhìn anh ta, bình tĩnh mở miệng nói: "Việc phá bỏ cái cũ là mở đường cho việc phát triển của Giang thành sau này, đây là có lợi về phía người dân, cho nên việc dỡ bỏ sẽ phải tiếp tục, về phần anh nói chính phủ có thể sử dụng sức mạnh cưỡng chế hay không, tôi nghĩ trước hết phải nói rõ, chính phủ của chúng ta cũng không phải là một tổ chức bạo lực, kỳ thật có một số việc chúng ta có thể cùng người dân không hiểu rõ nói chuyện giải thích rõ ràng, tôi tin tưởng chúng ta sau khi nói rõ với người dân việc phá bỏ là để tốt cho việc phát triển sau này của thành phố, vấn đề này sẽ được giải quyết tốt." Nói xong, trực tiếp nhấc chân chuẩn bị đi nói: "Tôi hiện tại chỉ có thể nói như vậy, về chuyện sau này đưa tin như thế nào, tôi rất hoan nghênh mọi người tiếp tục theo dõi."
"Tô phó thị trưởng, tôi nghe nói thời gian trước anh bị kỷ ủy gọi qua nói chuyện, theo tin tức, nói là anh thu tiền quà cáp của một công ty tới gần một trăm vạn, xin hỏi việc này có phải thật hay không?" Thấy anh phải đi, trong đó một phóng viên vội vàng chạy đến trước mặt anh, bình tĩnh nhìn anh hỏi.
Bước chân dừng lại một chút, Tô Dịch Thừa quay đầu nhìn nhớ kỹ, một hồi lâu sau đạm cười mở miệng, nói: "Tin tức của anh rất linh thông a."
Bị anh nhìn có c