80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343555

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3555 lượt.

nói hắn đã yêu người con gái kia rồi, sẽ nói là đã chán tình yêu của bọn họ, nhưng không có nghĩ đến chỉ là bởi vì người con gái kia là con gái của cục trưởng cục kế hoạch, mà bà thua cho cô ta bởi vì cô ta có bối cảnh! "Đồng Văn Hải, anh còn có thể nghĩ ra nguyên nhân nào buồn cười hơn nguyên nhân này sao?"
Đồng Văn Hải quay đầu không nhìn tới bà, chuyện cho tới bây giờ, hắn cũng không có lời nào để nói.
Trầm mặc một lúc lâu, Lâm Tiểu Phân giống như là đã lắng đọng xuống tâm tình của mình, rốt cục chậm rãi mở miệng hỏi: "Chuyện từ khi nào?"
"Từ khi em quay trở về nhà!"






Tình yêu của Lâm Tiểu Phân (2)
"Bọn anh quen biết khi em về nhà, ha ha." Lâm Tiểu Phân lặp lại lời anh ta, chỉ cảm thấy buồn cười: "cho nên tôi dọn đi vừa đúng ý anh phải không?" Mệt cô còn ngu ngốc ngày nào cũng mong đợi bao giờ thì anh ta sẽ tới đón cô về, đồng ý kết hôn với cô, thì ra là anh ta căn bản không có ý định này!
Đồng Văn Hải không nói chuyện, thật ra thì anh ta cũng từng giãy dụa, nhưng mà anh ta càng không muốn bỏ qua cơ hội này, Trần Văn không xinh đẹp như Lâm Tiểu Phân, nhưng mà ở chung tính nết cũng coi như là ổn, chủ yếu nhất bối cảnh của gia đình cô ta có thể giúp cho sự nghiệp sau này của anh ta. Nói anh ta ích kỷ cũng được, nói anh ta vô tình vô nghĩa cũng tốt, anh ta đều thừa nhận, chỉ là anh ta không muốn vứt bỏ tương lai của mình.
Sự im lặng của anh ta đã chứng minh tất cả, trái tim Lâm Tiểu Phân lạnh giá vô cùng, không nói gì thêm nữa, nhìn anh ta một cái, lắc đầu tự giễu, đi lướt qua bên cạnh anh ta, là cô quá ngu ngốc cho rằng người đàn ông này sẽ là chỗ dựa cho cô sau này, dũng cảm giao bản thân mình cho anh ta, thậm chí còn vì thế mà khiến cha mẹ trở thành đề tài nhạo báng của mọi người, thậm chí làm cha tức chế. Vừa đi trên đường Lâm Tiểu Phân vừa dùng sức đánh miệng mình, khuôn mặt bị đánh đến sưng đỏ lên cũng không dừng lại, cô giận mình, cũng oán chính mình!
Quay về ký túc xá của trường cũng không nói gì, liền ngã vào giường ngủ thiếp đi, vừa ngủ liền ngủ suốt hai ngày. Bạn cùng phòng cũng biết chuyện Đồng Văn Hải, thấy cô thế này cũng không biết nên nói gì cho phải, chỉ có thể an ủi cô nghĩ thoáng một chút, đến giờ cơm luôn mang cơm cho cô ăn, nhưng mà mỗi khi Lâm Tiểu Phân ngửi thấy mùi thức ăn là luôn buồn nôn, tất cả mọi người đều không để ý, tưởng là cô quá đau lòng. Trong hai ngày mà Lâm Tiểu Phân gầy rộc đi. Hai ngày sau đột nhiên có người chạy tới nói cho cô biết có một phụ nữ trung niên tự xưng là mẹ cô đến tìm cô, bây giờ đang ở cổng trường. Lâm Tiểu Phân kinh hãi, cũng chẳng quan tâm thân thể mình suy yếu, thể lực không chống đỡ được nữa, liền bò dậy khỏi giường chạy về phía cổng trường học.
Chung quy thế nào cũng là con gái mình, đánh vào người cô lại đau lòng mình, mẹ Lâm lại quay sang đánh mặt mình, vừa nói là bà không tốt, không dạy dỗ con gái, mới có thể để cô gây ra chuyện như vậy, mới có thể làm hại chồng đang sống yên lành bị tức chết, vừa nói vừa đánh, đánh rất tàn nhẫn, mỗi cái tát đều để lại dấu vết màu đỏ tươi.
Thấy thế Lâm Tiểu Phân chỉ có thể bước lên phía trước ngăn mẹ lại, nói nếu mẹ tức giận thì cứ đánh cô, đừng làm tổn thương mình.
Buổi chiều hôm đó, hai mẹ con ôm nhau khóc trong nhà trọ .
Sau khi khóc, mẹ Lâm nói muốn đi tìm Đồng Văn Hải nói lý, nhưng bị Lâm Tiểu Phân ngăn lại, cô không muốn chuốc lấy nhục nhã nữa, cô muốn giữ lại chút danh dự nhỏ nhoi.
Con gái khăng khăng không chịu, mẹ Lâm cũng không có cách nào, mẹ Lâm ở lại nhà trọ hai ngày, sau đó chuẩn bị về quê, thế nhưng mà không ai ngờ được, trên đường trở về, xe mà mẹ Lâm ngồi xảy ra sự cố, vào khúc rẽ qua núi xe không phanh được, tổng cộng hơn hai mươi hành khách cùng cả tài xế đều rơi xuống chân núi, xe nát người mất, không một ai may mắn thoát được.
Ba ngày phải tiếp nhận ba cú sốc khiến Tiểu Phân không chịu nổi, cả người đều suy sụp rồi, cuối cùng đến mức mà cô muốn tự vẫn, muốn kết thúc sinh mệnh của mình, đứng trên bờ sông, cô nhìn thật lâu, cũng nghĩ thật lâu, cuối cùng cởi giầy, bước từng bước xuống dòng sông. Khi nước sông từng chút từng chút bao phủ cô, cuối cùng ngập đến đầu cô, cô từ bỏ giãy dụa, toàn tâm toàn ý muốn chết, nhưng khi tỉnh lại sau khi hôn mê, cô phát hiện mình nằm trong bệnh viện, mà một người thanh niên hơn cô mấy tuổi đang ngồi bên giường, trên người ướt sũng. Thấy cô tỉnh lại, nở nụ cười với cô, hỏi cô có chỗ nào khó chịu không, vội vàng gọi bác sĩ tới. Người thanh niên kia chính là Cố Hằng Văn.
Bác sĩ tới khám qua cho cô, xác định cô không có chuyện gì, lại xoay người nhìn Cố Hằng Văn đứng bên cạnh, trách móc: "các anh các chị còn trẻ ầm ĩ cãi vã gì thì làm đàn ông cũng nên nhường nhịn vợ mình, sao có thể chọc tức cô ấy đến nỗi cô ấy muốn nhảy sông tự sát! Anh có biết không, nếu không kịp thời cứu được, thì đó chính là một xác hai mệnh đấy, đến lúc đó anh có hối cũng không kịp!"
Cố Hằng Văn mờ mịt, nghe không hiểu gì cả, hỏi: "ý gì, cái gì, cái gì một xác hai mệnh?"