XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343547

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3547 lượt.

ngày hai đêm rốt cuộc mới sinh được, Lâm Tiểu Phân lại còn bị băng huyết, suýt nữa thì không cứu được, cuối cùng qua được quỷ môn quan, bác sĩ tuyên bố từ nay về sau cô không còn khả năng sinh con, nghe được tin này Lâm Tiểu Phân khóc suốt ba ngày, ngay cả tiểu An Nhiên đói bụng khóc cô cũng không để ý tới, cô đau lòng sau này không thể sinh cho Cố Hằng Văn một đứa con, cô áy náy, tự trách. Cha mẹ Cố gia không hiểu tình hình, chỉ biết con dâu mình vì sinh cháu mà suýt nữa mất mạng, cho nên dù chỉ sinh con gái, dù sau này cô không thể sinh con nữa, họ cũng không oán trách nửa lời, ngược lại còn khuyên Cố Hằng Văn an ủi chăm sóc Lâm Tiểu Phân.
Cố Hằng Văn biết ý nghĩ trong lòng Lâm Tiểu Phân, thật ra thì cũng không phải là không hề đau lòng và tiếc nuối, nhưng mà anh biết rõ có một số chuyện không thể cưỡng cầu, anh chỉ ôm Lâm Tiểu Phân nói, đời này anh có một con gái là đã thỏa mãn, không có tiếc nuối.
Lâm Tiểu Phân khóc lớn trong lòng anh, cũng vào đêm đó Cố Hằng Văn đã rơi nước mắt đàn ông.
Về sau Lâm Tiểu Phân xuất viện, cũng không nhìn tiểu An Nhiên, nói thế nào vẫn oán hận. Cố Hằng Văn thương đứa bé, khóc đói đều do anh lo liệu, ngày nào cũng nói bên tai Lâm Tiểu Phân rằng đứa bé đáng yêu thế nào, lớn lên nhất định sẽ xinh đẹp giống cô.
Dù thế nào cũng là con gái ruột, có oán hận nhiều hơn nữa cũng thế, đâu có thể hận đến mức không quản không hỏi, có một ngày Cố Hằng Văn đi lên lớp, mà cha Cố và mẹ Cố có việc ra ngoài, tiểu An Nhiên tỉnh vì đói, khóc gào lên rất đáng thương. Cuối cùng Lâm Tiểu Phân không tàn nhẫn được, đứng dậy khỏi giường, nhìn đứa con trong nôi, nước mắt cứ thế chảy xuống, vô thức ôm lấy đứa bé, vừa hôn vừa thương, vội vàng vén áo lên cho nó bú.
Khi Cố Hằng Văn trở về thấy Lâm Tiểu Phân ngồi ở đầu giường cho con bú, cười hiểu rõ, tiến lên ôm hai mẹ con vào lòng, cúi đầu hôn lên trán hai mẹ con.
Lâm Tiểu Phân nói xong, quay đầu liếc nhìn Cố Hằng Văn ngồi bên cạnh.
Hai người giống như là tâm linh tương thông, Cố Hằng Văn cũng quay đầu nhìn bà, cười cười khích lệ bà, tay nắm lấy tay bà.
Lâm Tiểu Phân nắm lại tay ông thật chặt, lại quay đầu nhìn An Nhiên cùng Tô Dịch Thừa nói: "Cha mẹ đã giữ kín bí mật này 30 năm, cha mẹ luôn lo lắng con biết chuyện thì sẽ thế nào, vì không muốn mất đi con, cho nên luôn sợ hãi, vốn dĩ mẹ và cha con không định nói tất cả cho con biết, nhưng mà chuyện đã đến nước này, cha mẹ cảm thấy cần phải nói rõ với các con. Không sai, cha ruột của An Nhiên là Đồng Văn Hải."
An Nhiên nhìn bọn họ, nắm chặt tay Tô Dịch Thừa, một lúc lâu không nói được gì.
Tô Dịch Thừa quay đầu nhìn cô, vỗ nhẹ tay cô, như là đang cổ vũ.
An Nhiên quay đầu nhìn anh một cái, lại xoay đầu, nhìn cha mẹ mình, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt, khẳng định nói: "cha con chỉ có một, trước kia như thế, bây giờ như thế, sau này cũng thế, đó chính là Cố Hằng Văn!"
Hai người Lâm Tiểu Phân cùng Cố Hằng Văn quay đầu nhìn nhau cười hiểu rõ.
An Nhiên buông tay Tô Dịch Thừa ra, tiến lên, ôm cha mẹ của mình, nói: "cha, mẹ, con mãi mãi là con gái của cha mẹ!"
Lâm Tiểu Phân cùng Cố Hằng Văn cũng không nói chuyện, dùng sức ôm lại cô, hai người cùng dùng sức gật đầu.
Tối hôm đó, An Nhiên nổi tính trẻ con nhất định phải ở lại nhà, Lâm Tiểu Phân đuổi cũng không đi, đến lúc đi ngủ còn làm nũng nhất định muốn ngủ cùng Lâm Tiểu Phân, cuối cùng Cố Hằng Văn buộc lòng phải ra phòng khách, mà Tô Dịch Thừa thì ngủ ở căn phòng trước kia của An Nhiên.
Buổi tối nằm bên cạnh mẹ, An Nhiên nhỏ giọng hỏi: "mẹ, cuộc đời này mẹ cảm thấy may mắn nhất chuyện gì?"
Hầu như không cần suy nghĩ, Lâm Tiểu Phân nằm lên gối, khóe miệng ẩn chứa ý cười nói: "chuyện hạnh phúc nhất may mắn nhất đó là có thể gặp được cha con, gặp được một người đàn ông thương mẹ, lo lắng cho mẹ như thế!"
An Nhiên cũng cười, nằm trong lòng bà, nhẹ giọng rồi lại tự hào nói: "con có một người cha vĩ đại nhất thế giới."
Trong bóng tối Lâm Tiểu Phân nhẹ nhàng thở dài, nói: "năm đó khi con bị Mạc Phi vứt bỏ, có lúc mẹ nghĩ, ông trời đối xử với mẹ con ta thật sự không tốt. Số phận giống nhau, cho chúng ta trải nghiệm giống nhau."
Giờ An Nhiên mới hiểu được vì sao năm đó khi cô và Mạc Phi chia tay thì Lâm Tiểu Phân còn tức giận hơn cô, thậm chí không đến một tuần, người gầy đi mất mấy cân. Bây giờ nghĩ lại, hóa ra là năm đó bà cũng có cùng số phận như thế, thậm chí lý do hai người bị vứt bỏ cũng giống nhau, đúng tính chất một vở tuồng. Mà càng buồn cười, càng thú vị hơn là người cướp đàn ông của hai mẹ con cũng là một đôi hai mẹ con, có một số việc thật sự là đã được định trước như thế, tất cả đều là số phận.
An Nhiên quay đầu, cầm tay Lâm Tiểu Phân ở dưới chăn, nói: "nhưng mà về sau đều tìm được người đàn ông tốt." Mẹ gặp được cha, cô gặp được Tô Dịch Thừa, hai người đàn ông đều ôn hòa, đều thương yêu các cô.
Lâm Tiểu Phân cười khẽ một tiếng, gật đầu nói: "đúng, ông trời đối đãi với chúng ta không tệ, cho hai người chúng ta người đàn ông tốt như vậy." Nói xong, quay đầu nhìn An Nhiên, đưa tay sờ sờ mặt cô,