Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343364
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3364 lượt.
ồng ý.
Suy nghĩ một chút, Lâm Tiểu Phân lại nói: "ở bệnh viện nhiều vi khuẩn, mấy ngày nay con cứ đợi ở khách sạn đi, đừng tới đây nữa, ở đây có thím Trương chăm sóc mẹ, không sao đâu."
"Mẹ, con không sao thật mà, mẹ yên tâm đi." An Nhiên nhẫn nại bảo đảm nói, để bà và thím Trương ở nơi này, nơi này không thể so với Giang Thành, tất cả bác sĩ y tá ở đây đều là tóc vàng mắt xanh, nếu cô không có ở đây, bọn họ khó có thể hiểu nhau.
Lâm Tiểu Phân vẫn lo lắng, chỉ có thể nhỏ giọng thầm nói: "ai, lúc đầu không nên cho con đi cùng."
Cho Lâm Tiểu Phân ăn sáng xong, đưa bát cháo cho thím Trương đi rửa, mình thì đi sang chỗ bác sĩ điều trị chính cho Lâm Tiểu Phân hỏi thăm tình hình.
Vừa mới ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ điều trị chính thì điện thoại di động vang lên, là Tô Dịch Thừa gọi tới, tính thời gian, giờ hẳn là hơn 8 giờ tối ở Giang Thành.
Liền nhấn nút nghe, còn chưa kịp mở miệng, người bên kia điện thoại đã nói trước: "để anh đoán em đang ở đâu."
An Nhiên cười khẽ, nói: "được, anh đoán xem giờ em đang ở đâu nào?"
"Ở bệnh viện có đúng không." Cách nửa địa cầu, giọng nói Tô Dịch Thừa vẫn dịu dàng dễ nghe như thế.
An Nhiên cười, "Tô Đại lãnh đạo thông minh như vậy, quả nhiên không lừa được anh."
Tô Dịch Thừa ở bên kia điện thoại khẽ thở dài nói: "anh cũng muốn mình đoán sai một lần, nghe em nói cho anh biết em còn đang ở khách sạn." Chẳng qua là anh lo lắng cô mệt mỏi quá, chỉ muốn cô nghỉ ngơi cho khỏe, mình không có bên cạnh, cô vẫn chăm sóc tốt cho bản thân, như vậy anh mới an tâm.
"Ha ha." An Nhiên khẽ cười, tất nhiên là cô biết trong lòng anh nghĩ gì, chẳng qua là mẹ cô còn đang nằm trên giường bệnh, cô đâu thể an tâm ngủ được.
"Em, hắt xì ——" Vừa muốn mở miệng nói gì, đột nhiên ngứa mũi, liền hắt xì một cái, "hắt xì, hắt xì, hắt xì ——"
Nghe tiếng, Tô Dịch Thừa ở bên kia điện thoại không khỏi lo lắng căng thẳng, vội vàng hỏi: "sao vậy, có phải ngã bệnh rồi không?"
Không muốn anh lo lắng, An Nhiên chỉ cười khẽ, lắc đầu nói: "không sao, chỉ hơi cảm chút, uống chút nước là được rồi."
Tô Dịch Thừa ở bên kia điện thoại im lặng một lát, nói: "An Nhiên, anh không có bên cạnh em, phải chăm sóc tốt cho mình, đừng làm anh lo lắng cho em."
An Nhiên gật đầu, không muốn anh lo lắng vì mình, vội chuyển đề tài, nói: "hôm nay công việc suôn sẻ chứ, ăn tối chưa?"
"Ừ, ăn rồi, công việc cũng suôn sẻ." Tô Dịch Thừa nói, "định thời gian phẫu thuật cho mẹ chưa?"
"Định rồi, ngày mai, cũng chính là thứ hai." An Nhiên thuật lại, nhưng mà nhớ tới lời bác sĩ nói, vẫn không khỏi lo lắng, giọng nói hơi rầu rĩ nói: "Dịch Thừa, em, em rất sợ." Càng tới thời khắc phẫu thuật, cô càng sợ, luôn không ngừng suy nghĩ, nếu trong lúc mổ có vấn đề gì thì làm thế nào bây giờ, nếu phẫu thuật thất bại thì làm thế nào, cô không dám tưởng tượng những hậu quả này, cô thừa nhận mình rất yếu đuối, không thể tiếp nhận những tin tức không tốt.
"Đồ ngốc, không có chuyện gì, đừng lo lắng linh tinh." Tô Dịch Thừa ở bên kia điện thoại chỉ có thể an ủi cô như vậy.
Đưa tay lau đi nước mắt rơi xuống mặt từ lúc nào, miễn cưỡng cười vui nói: "ừ, không sao, mẹ mạnh mẽ như thế, nhất định sẽ không sao."
"Ừ, sẽ tốt thôi!" Tô Dịch Thừa ở bên kia điện thoại nói với giọng khẳng định.
Hai người lại nói vài câu khác, vì không muốn quấy rầy anh nghỉ ngơi, An Nhiên thúc giục anh nhanh cúp điện thoại, buổi tối cũng đừng làm việc quá khuya.
Người này bình thời phải chậm chạp nói thêm mấy phút nữa, thế mà hôm nay lại rất nghe lời, sớm liền cúp điện thoại.
Tay cầm điện thoại vẫn còn hơi ấm, An Nhiên than nhẹ lẩm bẩm, ‘nếu mà anh ở bên thì tốt. . . . ’ nhất định anh sẽ cho cô một cái ôm trong lúc cô bất lực, để cho cô yên lòng.
Cảm cúm lần này còn nghiêm trọng hơn so với An Nhiên nghĩ, sáng ngày hôm sau thức dậy chỉ cảm thấy đầu óc nặng nề mê man, mũi không thở nổi, cổ họng cũng hơi sưng lên, nói chuyện hay uống nước đều thấy đau.
Mơ mơ hồ hồ đi từ khách sạn đến bệnh viện, khi thím Trương thấy bộ dạng nhợt nhạt của cô, thì giật nảy mình, nhưng vì cô là phụ nữ có thai, không được tiêm hay uống thuốc gì, chỉ có thể uống nước ngủ nhiều hơn, Lâm Tiểu Phân lo lắng bệnh viện nhiều vi khuẩn lây cho cô, cho nên khăng khăng bắt buộc cô phải về khách sạn nghỉ ngơi, không chăm sóc tốt thân thể mình thì không được quay lại đây.
An Nhiên bị thím Trương áp tải về khách sạn, cũng may khách sạn cách bệnh viện không xa, không cần thuê xe, cứ đi bộ mấy phút đồng hồ là đến rồi, thím Trương cũng có thể qua lại.
An Nhiên nằm ở trên giường, đặc biệt căn dặn khách sạn mang cho cô một bình nước sôi, vì không thể tiêm hay uống thuốc, chỉ có thể uống nhiều nước, để mình đổ mồ hôi.
An Nhiên uống chén nước, cảm thấy mình toàn thân vô lực, muốn ngủ, rồi lại không dám, rất sợ Tô Dịch Thừa gọi điện thoại tới cho cô, nếu mình ngủ say anh gọi không nhận được thì sẽ lo lắng. Nhưng mà hôm nay đợi đã lâu, đến gần 11 giờ rồi mà Tô Dịch Thừa còn chưa gọi tới, thật sự không chịu được nữa, liền gọi cho Tô Dịch Thừa, lúc này mới