Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343353

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3353 lượt.

Tô Dịch Thừa đưa tới, lúc quay đầu lại đúng lúc Chu Hàn đẩy rớt cốc nước, cốc nước trực tiếp rơi xuống mặt đất, mảnh thủy tinh vỡ đầy trên mặt đất.
Tô Dịch Thừa quay đầu, lần nữa nói với người phục vụ: "Cho tôi một cốc nước lạnh."
Người phục vụ gật đầu, lấy cho anh một cốc nước lạnh, Tô Dịch Thừa nhận lấy, cũng không có uống, đem nước trong cốc dội thẳng lên người Chu Hàn.
Thời gian giống như dừng lại, Chu Hàn bị anh dội hơi tỉnh một chút, ngay cả mấy người phục vụ bên trong quầy ba cũng kinh ngạc có chút phản ứng không kịp.
Đem cốc không cầm trong tay trực tiếp đặt lại trên quầy ba, Tô Dịch Thừa lạnh lùng nhìn Chu Hàn, lạnh giọng nói: "Đã tỉnh chưa?" Lãnh mạc, trong giọng nói thậm chí không mang theo một chút tâm tình.
Chu Hàn lúc này mới có chút kịp phản ứng lại, mùi rượu trên người cũng bị dội hơn phân nửa, nhìn chằm chằm anh, bàn tay đặt trên quầy bar nắm chặt lại.
Tô Dịch Thừa cũng chỉ là nhìn anh ta, hai người cũng không nói chuyện, không khí tựa hồ trở nên căng thẳng một chút.
Hai người trầm mặc nhìn nhau hồi lâu, đột nhiên chỉ thấy Chu Hàn nâng lên nắm tay liền đánh một quyền về phía mặt của Tô Dịch Thừa, Tô Dịch Thừa sinh ra ở trong gia đình quân nhân, từ nhỏ cũng lớn lên ở quân khu đại viện, bình thường ba Tô và nội Tô đối với anh cũng là chọn lựa giáo dục quân sự hóa, thân thủ cũng có thể so sánh với quân lính dưới tay của ba Tô hiện tại.
Nghiêng đầu trực tiếp tránh được quả đấm kia của Chu Hàn, bất quá Chu Hàn tựa hồ là tính đánh thật, một quyền khác liền lập tức đánh tới, Tô Dịch Thừa giơ tay lên trực tiếp ở giữa không trung chặn lại, nhìn Chu Hàn lạnh giọng mở miệng: "Thật muốn động thủ?"
Chu Hàn không nói lời nào, cả người có chút nảy sinh ác độc đánh về phía anh, Chu Hàn thân thủ không tồi, nói thật về anh, Chu Hàn, Diệp Tử Ôn từ nhỏ coi như là không đánh nhau thì không quen biết, ba người thân thủ đều không chênh lệch lắm, coi như là không phân cao thấp.
Chu Hàn uống rượu nên hiện tại cả người có một cỗ khí rất mạnh, ra quyền rất ác, dĩ nhiên cũng rất chuẩn, Tô Dịch Thừa một chút không phòng bị, trúng một quyền vào bụng, bị đau kêu rên thành tiếng.
Đợi lúc Chu Hàn đánh tới một lần nữa anh đã lắc mình tránh tới phía sau kiềm lại, sau đó có chút tức giận nói: "Có phải rất muốn đánh nhau hay không?"
Chu Hàn giãy dụa tránh anh, tròng mắt nhìn chằm chằm vào anh, lớn tiếng nói: "Đúng."
"Tốt!" Tô Dịch Thừa lớn tiếng đáp ứng, trên mặt là vẻ thô bạo từ trước tới nay chưa từng có, quay đầu nói với người phục vụ kia: "Cho chúng tôi một phòng." Muốn đánh anh không ngần ngại tìm một chỗ đánh thống khoái một trận.
Những người phục vụ bên trong quầy bar đều bị hai người bọn họ hù dọa, cho là bọn họ nói đùa, nhưng mà động tĩnh kia cũng không có nửa phần lưu tình.
"Tô, Tô phó thị trưởng, này, này không tốt lắm đâu?" Người phục vụ kia vẻ mặt có chút cổ quái nói.
"Vậy anh nghĩ chúng tôi ở nơi này động thủ sao?" Tô Dịch Thừa quay đầu liếc nhìn chung quanh cái bàn, bất quá hôm nay trong quán rượu người cũng không nhiều lắm, cũng chỉ có một hai người ngồi ở trên ghế dài uống rượu, nhìn thấy động tĩnh bên này cũng không hiếu kỳ, nhưng vẫn ngồi ở vị trí như cũ uống rượu của mình.
Nhìn ra bọn họ không phải là nói giỡn, vì tránh tổn thất không cần thiết cho quán rượu, người phục vụ kia dưới sự cân nhắc đã trực tiếp cho bọn họ một phòng trống, mặt khác sau khi bọn họ vào phòng liền gọi điện thoại cho quản lý, vì ngại thân phận đặc thù của Tô Dịch Thừa, chuyện này còn phải có người ra mặt tới xử lý.
Lúc người quản lý của quán bar này chạy gấp từ bên ngoài trở về, bên trong phòng Tô Dịch Thừa cùng Chu Hàn đã sớm động thủ, bên trong chỉ truyền đi ra ngoài tiếng bùm bùm.
Nghe động tĩnh bên trong, Đường quản lý cau chặt lông mày có chút lo lắng quay đầu hỏi người phục vụ bên cạnh vừa mới gọi điện thoại: "Đi vào đã bao lâu?"
"Cũng sắp mười phút rồi." Người phục vụ kia thành thật nói, mới vừa rồi bọn họ đi vào anh ta đã đứng ở cửa, nếu như xảy ra chuyện gì, cũng có thể trước tiên gọi điện thoại báo cảnh sát hoặc là gọi điện thoại cho xe cứu thương."Quản lý, có cần thiết phải gọi điện thoại báo cảnh sát không?"
Đường quản lý kia tức giận trắng mặt nhìn anh ta một cái nói: "Báo cái gì, anh có biết thân phận hai người bên trong hay không?" Một người là phó thị trưởng, một người là chủ một công ty lớn, người nào anh cũng không thể chọc vào.
Người phục vụ kia hậm hực ngậm miệng, không nói thêm gì nữa.
Đang khi hai người ở ngoài cửa có chút lo lắng chờ đợi, trong phòng đột nhiên không có tiếng động gì nữa.
Hai người theo bản năng nhìn nhau, người phục vụ kia không khỏi có chút bận tâm hỏi: "Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"
Đường quản lý kia cũng lo lắng, xoay người nhẹ gõ cửa, mang theo giọng cười nhẹ gọi: "Tô phó thị trưởng, Chu tổng?"
Không có trả lời, an tĩnh, một chút thanh âm cũng không có.
Nghe không được tiếng vang nào, ngoài cửa Đường quản lý không khỏi căng lỗ tai đặt lên cửa nghe, vẫn như cũ không có thanh âm, tựa hồ những ồn ào vừa mới rồi