XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343376

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3376 lượt.

ân mình không nhận ra.
“Là bạn trai?” Lăng Nhiễm ở bên cạnh hỏi.
An Nhiên gật đầu, nói: “Chồng tôi.”
Lăng Nhiễm hiểu rõ gật đầu, cười, cũng không nói nhiều.
Hai người cùng nhau vào thang máy, khi thang máy từ từ đi lên, Lăng Nhiễm đột nhiên quay đầu nói với An Nhiên: “An Nhiên, sau này tôi có thể gọi cô là An Nhiên chứ?”
An Nhiên ngẩn người, tuy là vẫn thấy có chút kỳ lạ nhưng cuối cùng vẫn gật đầu, nói: “đương nhiên có thể.”
“Vậy sau này cô cũng gọi tôi là Lăng Nhiễm đi, mọi người ở cùng một tòa nhà, có chuyện gì có thể tới tìm tôi.” Lăng Nhiễm khẽ cười nói.
“Ừ, được.” An Nhiên gật đầu.
‘ Đinh ——’
Lúc này thang máy đến nơi, An Nhiên cười cười với cô ta rồi đi ra ngoài, An Nhiên không phát hiện phía sau cô, nụ cười của Lăng Nhiễm tắt ngấm trong khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại.
Khi Tô Dịch Thừa về nhà, thấy phòng bếp có phần lộn xộn, rau dưa, trứng gà được đánh ra, thịt tươi sống, đủ loại nguyên liệu nấu ăn được bày trên bàn. Trên bàn ăn đặt một quyển sách dạy nấu ăn, nước tràn ra khỏi bồn rửa nhưng rau còn chưa rửa chút nào.
An Nhiên đứng ở giữa phòng bếp, trong tay cầm con dao thái, mắt nhìn chằm chằm vào con cá diếc trên cái thớt gỗ, miệng mở rộng, còn thỉnh thoảng muốn nhảy ra.
Tô Dịch Thừa nhìn khung cảnh này không khỏi cảm thấy buồn cười, tận đáy lòng có loại cảm giác thỏa mãn không nói nên lời. Nhỏ giọng gọi: “An Nhiên.”
Lúc này An Nhiên mới lấy lại tinh thần, quay đầu đối diện với nụ cười như có như không kia, hơi sửng sốt, không biết anh đi vào từ lúc nào. “anh, anh đã về rồi.”
“Cần giúp đỡ không?” Nhìn tình hình phòng bếp không mấy hi vọng kia, Tô Dịch Thừa chủ động hỏi.
An Nhiên cười cười có chút ngượng ngùng, gật đầu, tình hình vượt khỏi dự tính của cô, hình như có chút không khống chế được.
Tô Dịch Thừa cười để cặp công văn vào trên bàn trà ngoài phòng khách, cởi áo khoác để trên ghế sô pha, một tay kéo cà vạt, một tay khác vừa cởi cái cúc tay áo sơ mi, vừa đi về phía phòng bếp. Nhìn sách nấu ăn đặt trên bàn ăn, có chút bất đắc dĩ cười cười.
An Nhiên bị anh cười đến có chút xấu hổ: “em, trước đây em chưa từng nấu ăn.”
Tô Dịch Thừa cười, cũng không nói gì, đi về phía cô, từng bước từng bước đến gần.
An Nhiên không biết anh muốn làm gì, từng bước từng bước lui về phía sau, cuối cùng cô bị dồn đến góc tủ lạnh, phía sau là tủ lạnh, trước mặt là anh, An Nhiên lui không thể lui, dừng lại nuốt một ngụm nước bọt, nói: “anh anh anh muốn làm gì, không thì anh đi ra ngoài đi, em, một mình em hẳn là có thể làm xong. Mặc dù chậm một chút, nhưng mà anh có thể vào thư phòng xem giấy tờ trước hoặc là có thể xem ti vi trong phòng khách, em, em sẽ cố gắng nhanh hết mức có thể.” An Nhiên nói, thanh âm có chút run rẩy, ngay cả nói cũng không mạch lạc .
Tô Dịch Thừa không nói lời nào, chẳng qua là mỉm cười đến gần cô hơn một chút.
Vào lúc An Nhiên tưởng là sẽ xảy ra chuyện gì đó, sau khi ‘chống cự’ không có hiệu quả liền nhắm mắt lại chuẩn bị chấp nhận ‘thực tế’, An Nhiên nắm chặt tay một lúc lâu, nụ hôn trong dự đoán không hề rơi xuống, ngược lại nghe được tiếng cười của Tô Dịch Thừa. Bên hông có người đưa tay vòng ra sau lưng cởi cái gì, sau đó lại tháo cái gì xuống từ trên cổ cô.
An Nhiên chợt mở mắt ra, thấy Tô Dịch Thừa nhìn cô cố nén cười, bộ dáng kia rất ‘nội thương’, mà trong tay của anh, đang cầm cái tạp dề vừa mới được đeo trên người cô.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của An Nhiên đỏ ửng, giật mình chợt hiểu là mình bị đùa bỡn, có chút thẹn quá giận, đưa tay đẩy anh ra, lại bị anh đè lại, cả người Tô Dịch Thừa lấn tới, kề sát vào người cô, khóe môi nhếch lên, cố ý hỏi: “vừa rồi mong đợi cái gì? Mong đợi nụ hôn của anh sao?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của An Nhiên càng hồng hơn, trong lòng thầm mắng anh giảo hoạt, ngoài miệng lại đánh chết cũng không thừa nhận, mạnh miệng nói: “mới, mới không có, anh nghĩ nhiều rồi.”
Tô Dịch Thừa càng cười nhiều hơn, đưa tay ôm thắt lưng cô, để hai người kề sát hơn chút nữa, giảo hoạt cười nói: “anh nghĩ nhiều ư, mới vừa không phải là em đang đợi anh hôn em sao?”
An Nhiên tức giận quay đầu, “không phải.” Gương mặt lại đỏ rực như quả hồng chín.
Tô Dịch Thừa khẽ cười, nhìn bộ dạng cô bướng bỉnh lại ngượng ngùng như thế, cảm thấy đáng yêu.
An Nhiên bị anh ôm lấy như thế rất là mất tự nhiên, quay đầu vừa định mở miệng bảo anh thả ra, nhưng vừa quay đầu, mặt anh cúi xuống, môi bị anh ngậm lấy, tất cả kháng nghị và bất mãn đều bị anh nuốt vào trong, tay anh vỗ về sau lưng cô, môi thỏa thích mút môi cô, hôn rất vội vàng, cũng rất nóng bỏng, không dịu dàng như bình thường. An Nhiên bị hôn đến có chút động tình, tay chậm rãi đưa lên, vòng quanh cổ anh.
“Ting tong —!”
Đúng lúc này chuông cửa vang lên, quấy nhiễu một đôi đang ôm hôn nóng bỏng.
An Nhiên chợt lấy lại tinh thần, đưa tay đẩy Tô Dịch Thừa ra, đỏ mặt như máu, oán trách nhìn anh một cái, rồi xoay lưng chỉnh sửa lại quần áo trên người vừa bị Tô Dịch Thừa làm hỗn loạn.
Tô Dịch Thừa cười nhẹ, tâm tình vị nụ hôn vừa rồi mà trở nên rất vui vẻ.
“Ting