Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343380

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3380 lượt.

với anh, lắc đầu nói, “không có gì, đang suy nghĩ chuyện công việc.”
“Công việc có vấn đề gì sao?” Tô Dịch Thừa thuận miệng hỏi, vào bếp xớ hai bát cơm từ trong nồi cơm điện đặt lên bàn ăn.
An Nhiên lắc đầu, cũng không nói cho anh biết chuyện xảy trong công ty lúc chiều.”Em tự mình giải quyết.” Sau đó ngồi xuống bàn ăn, thấy trên bàn bày đủ loại thức ăn, cà tím om, cá diếc kho, rau muống xào, trứng gà chưng thịt, cùng với hai bát cơm. Nhìn rất bình thương, nhưng rất muốn ăn.
An Nhiên nhìn anh có chút kỳ lạ, có phần không dám tin, “những món này …. những món này đều là do anh làm?” An Nhiên không ngờ anh có thể nấu ăn, mặc dù còn chưa nếm mùi vị thế nào, nhưng nhìn qua hẳn là rất ngon, mùi vị không phải không hấp dẫn.
Tô Dịch Thừa đưa chiếc đũa trong tay cho cô, sau đó xoay người đổ canh sườn hầm ngô ra bát, dùng muỗng múc cho An Nhiên một bát, rồi đưa đến, nói: “ăn canh trước đi.”
An Nhiên sững sờ gật đầu, bưng bát canh lên, múc từng thìa canh cho vào cái miệng nhỏ nhắn. hạt ngô rất ngọt, cộng thêm cốt xương, lại càng tạo cho nước canh có hương vị đặc biệt, nhàn nhạt mà không ngấy.
“Ừ, ăn rất ngon, tài nấu nướng của anh rất tốt!” An Nhiên cũng không keo kiệt khích lệ .
Tô Dịch Thừa nhàn nhạt cười, đột nhiên nghĩ đến cái gì, nụ cười trên khóe miệng bỗng dưng cứng đờ, cuối cùng chỉ nhàn nhạt nói, “ăn đi.” Sau đó cũng không nhìn cô, cúi đầu ăn cơm.
An Nhiên nhận thấy được thái độ thay đổi của anh, nhìn anh, nhưng không nói thêm gì nữa, chỉ cúi đầu im lặng ăn cơm.






Bệnh dạ dày
Sáng ngày hôm sau Tô Dịch Thừa vẫn kiên quyết muốn đưa cô đi làm, khi hai người đến bãi đỗ xe thì đúng lúc gặp Lăng Nhiễm đi ra từ một thang máy khác.
Lăng Nhiễm nhìn thấy bọn họ, trên mặt liền tươi cười đi về phía bọn họ, An Nhiên liếc nhìn Tô Dịch Thừa đứng ở bên cạnh, thấy anh đang nhíu chặt chân mày có chút không vui. Không hề nhìn Lăng Nhiễm nhiều, xoay người đi thẳng đến chỗ để xe bên kia.
Trong khoảnh khắc Tô Dịch Thừa xoay người đi, An Nhiên nhìn thấy nụ cười trên khóe miệng Lăng Nhiễm rõ ràng phai nhạt xuống, nhưng mà cũng chỉ trong tích tắc, rồi nhanh chóng cong lên thành nụ cười, nhìn An Nhiên khách sáo hỏi: “Bây giờ đang muốn đi làm sao?”
An Nhiên mỉm cười, nhàn nhạt gật đầu, “ừ, cô Lăng cũng thế sao.”
“Đúng vậy a, tôi mới mở cửa hàng nước hoa ở bên con đường dành cho người đi bộ, rảnh rỗi thì cô có thể đến ngồi một chút.” Nói xong, liền lấy danh thiếp từ trong túi xách ra đưa cho An Nhiên.
An Nhiên mỉm cười nhận lấy, rồi quay đầu liếc nhìn Tô Dịch Thừa đang chờ ở trong xe, cười cười xin lỗi Lăng Nhiễm, nói: “Thật ngại quá, tôi phải đi làm rồi, khi nào rảnh, chúng ta trò chuyện sau.”
Lăng Nhiễm cười gật đầu, quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa trong xe, trong mắt chứa đựng ưu tư nói không nên lời.
An Nhiên mở cửa, vừa ngồi vào vị trí lái phụ, còn chưa thắt dây an toàn thì Tô Dịch Thừa ở bên cạnh lập tức đạp mạnh chân ga, xe lao vút đi, cũng may An Nhiên phản ứng nhanh, đưa tay bắt được tay nắm cửa xe, mới không bị đụng đầu.
Tô Dịch Thừa gật đầu, thản nhiên nói: “chúng ta đã lâu không liên lạc rồi, cô ta mới từ nước ngoài về.”
Im lặng một lát, An Nhiên gật đầu, cười cười với anh, nói: “Em biết rồi.” Nói xong, liền mở cửa xuống xe. Nụ cười trên khóe miệng như ẩn như hiện, mặc dù không biết chính xác quan hệ giữa anh và Lăng Nhiễm, nhưng anh đã thẳng thắn với cô, về điều này cô thật vui mừng, ít nhất anh không hề lừa dối như cô đã lo lắng.
Tô Dịch Thừa nhìn cô đi vào tòa nhà, rồi biến mất trong tầm mắt. Sau đó không khởi động xe ngay lập tức mà cầm điện thoại di động, bấm một dãy số, sau đó nhấn nút gọi.
Điện thoại vang lên hồi lâu mới có người nhận: “Alo, ai vậy… a~!” Nghe thấy bên kia điện thoại, Diệp Tử Ôn có chút mệt mỏi lên tiếng, sau đó ngáp liên tục.
“Là mình.” Tô Dịch Thừa lên tiếng, đợi cậu ta tỉnh táo.
Không bao lâu sau, Diệp Tử Ôn ở bên kia điện thoại rõ ràng tỉnh hơn một chút, thanh âm không còn lười biếng như vừa rồi, nói: “Tô trợ lý, cậu có biết là sáng sớm đánh thức mộng đẹp của người khác là rất vô đạo đức không hả!”
“Không biết.” Tô Dịch Thừa chẳng qua là nhàn nhạt nói, “căn nhà kia sửa sang thế nào rồi?”
“Còn chưa xong, ước tính phải hơn một tháng nữa.”
Tô Dịch Thừa nhíu mày, nói: “Một tuần lễ được không?”
Hình như Diệp Tử Ôn đang uống nước, nghe thấy câu hỏi thì “phốc —” một tiếng, ở bên kia điện thoại cậu ta thoáng cái kịch liệt ho lên, một lúc lâu mới ngừng lại, hướng về phía điện thoại di động quát, “Tô Dịch Thừa, đầu cậu bị con lừa đá hả, không phải cậu đã quên đó là căn hộ hai trăm mét vuông đấy chứ, một tuần lễ làm sao có thể xong!”
“Không phải đã cho cậu một tuần rồi sao.” Tô Dịch Thừa nói, giọng điệu rất hời hợt. Thật ra thì anh vốn không nóng vội, nhưng mà Lăng Nhiễm đã tìm đến tận cửa rồi, anh không muốn An Nhiên vì thế mà cảm thấy bối rối, tăng thêm những phiền não không cần thiết.
“Nhanh nhất cũng phải hai mươi ngày.”
“Mình cho cậu thêm 10 ngày.”