Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát
Tác giả: Toán Miêu Nhi
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342612
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2612 lượt.
iếc mắt nhìn một cái rồi lập tức cúi đầu, nhét tay vào túi, tiếp tục đi.
Thái Bảo Nhi cũng chỉ liếc Kỷ Lăng Phong một cái, không nói gì. Sáng sớm Hạ Mộng Lộ đã gọi điện cho cô, nói hôm nay đi khám thai với Lam Băng, xem ra, Kỷ Lăng Phong biết nên mới đi ra ngoài.
Thì ra hai người đã đến mức như người xa lạ thế này! Mấy ngày không gặp, hình như cậu ta tiều tụy đi nhiều.
Trong khoảnh khắc lướt qua nhau, trong lòng Thái Bảo Nhi như bị một cây kim ghim vào, rất đau, nhưng không cách nào lấy ra được. Chợt cô xoay người nói, “Kỷ Lăng Phong, nếu như cậu không để ý, chúng ta có thể......”
Kỷ Lăng Phong ngẩn người, không chờ Thái Bảo Nhi nói xong đã đáp, “Thật xin lỗi!” sau đó bước nhanh đi. Anh không cách nào tiếp thu được, vĩnh viễn không! Chênh lệch quá lớn, tựa như cách nhau cả một ngọn núi!
Thái Bảo Nhi gượng cười, gật đầu một cái, đi vào phòng. Không sao!
Trong nhà tang lễ ở phía tây thành phố.
Hạ Nguyệt Đình cầm di động, bấm một dãy số, do dự mãi vẫn chưa nhấn nút gọi.
Chị, chị có giận Nguyệt Đình không? Cô đã tha thứ cho em chưa? Chúng ta đang ở chung một thành phố, nhưng cảm giác cách nhau thật xa, không thể trở về như trước đây được nữa, đúng không?
Hạ Nguyệt Đình run rẩy nhấn nút gọi. Tối hôm qua cô mơ thấy chuyện ngày trước, lúc hai chị em cô còn sống những ngày vô lo. Đây là số Đỗ Vương cho cô, cô biết chắc chắn đúng là số của Hạ Mộng Lộ nên mới khẩn trương như vậy.
“Alô, ai vậy?”
Giọng nói có vẻ trầm thấp hơn ngày xưa, nhưng Hạ Nguyệt Định chắc chắn đó là giọng của Hạ Mộng Lộ. Cô đưa tay che miệng lại, rất sợ mình sẽ khóc thành tiếng, không nói gì, cứ lẳng lặng nghe.
“Nếu không nói gì thì tôi cúp máy đây!”
Hạ Nguyệt Đình ngồi xổm xuống đất, che miệng thật chặt, nước mắt đã rơi đầy mặt. Cô rất muốn nói với Hạ Mộng Lộ, cô biết sai rồi, thật sự rất nhớ cả nhà, nhưng lại sợ mẹ Hạ vẫn chưa tha thứ cho cô.
Bên này, Hạ Mộng Lộ ngồi ở đầu giường, nhìn di động thấy vẫn đang ở chế độ gọi, bèn tiếp tục nói, “Nói gì đi! Rốt cuộc bên đó là ai? Tôi thật sự cúp máy đây!” Chẳng lẽ gọi lộn số?
Hạ Mộng Lộ kiên quyết cúp máy.
Cô thấy di vộng vang lên lần nữa, vẫn là dãy số kia, bèn nhấn nút nghe, “Đang giỡn mặt tôi đúng không? Hiện giờ tôi không có tâm tình giỡn......” Bỗng cô ngồi thẳng người, hỏi dồn, “Là em đúng không? Nguyệt Đình, là em đúng không? Em nói gì đi, chị biết chắc chắn là em, chỉ có em mới lựa số xấu thế này thôi! Em nói gì đi!”
Hạ Nguyệt Đình, là em đúng không?
Hạ Mộng Lộ thấy bên kia vẫn không nói lời nào, đã đoán chắc tám chín phần mười, hút hút mũi, khóc nói, “Đồ không tim không phổi! Lúc ấy mẹ nhất thời tức giận mới nói vậy, em lại giận dỗi bỏ đi mấy năm liền! Trong lòng em mọi người chỉ là người ngoài đúng không? Dù gì chúng ta cũng chung dòng máu, sao em cứ thích để tâm vào mấy chuyện vụn vặt? Mẹ rất hối hận, mỗi ngày đều cầu phúc cho em, mong em quay về, rất sợ em gặp bất trắc gì ở ngoài! Nguyệt Đình, em còn chưa định về sao?”
“Hu hu hu, chị, thật xin lỗi hu hu hu thật xin lỗi.......”
Hạ Mộng Lộ trợn to mắt, nhảy xuống giường, “Em đang ở đâu? Mau nói cho chị biết đi! Chị đi tìm em!” Hạ Nguyệt Đình, em chờ đó, chị không lột da em, thì chị không phải họ Hạ!
‘Chị, giờ em vẫn chưa có can đảm gặp mọi người.... .... Em đang sống rất tốt....... Cho em chút thời gian.... ..... Em sẽ tới tìm chị. Tút tút tút!’
“Này này, Hạ Nguyệt Đình......!” Hạ Mộng Lộ ngồi xuống giường, thầm nghĩ, việc này còn cần thời gian? Em có khỏe không? Chờ mẹ tới, rồi moi em ra cũng không muộn! Nguyệt Đình, chị tin nhất định em sẽ đi tìm chị, bởi vì em là em gái chị!
Hạ Nguyệt Đình còn sống, hơn nữa sống rất tốt, còn gọi điện thoại cho cô....
Sao Nguyệt Đình biết số của cô? Số này cô tới thành phố F mới mua, nói cách khác, Nguyệt Đình đang ở gần đây? Chỉ là cô không phát hiện mà thôi? Nhất định là như vậy, Nguyệt Đình không chịu lộ mặt, chẳng lẽ do vẫn không quên được chuyện bị đuổi đi? Không quên được nhưng vẫn gọi điện, chứng tỏ trong lòng Nguyệt Đình, cả nhà vẫn luôn tồn tại! Hạ Nguyệt Đình, em yên tâm, từ nay về sau, chị sẽ không bao giờ vứt bỏ em nữa, tuyệt đối không!
Hạ Nguyệt Đình thấy đồng nghiệp lần lượt đến, vội vàng lau nước mắt.
Chị Mộng Lộ thì vẫn mạnh mẽ như xưa!
Thật ra tất cả đều không thay đổi, chúng ta vẫn có thể trở lại như trước kia, đúng không? Thêm Đỗ Vương và Lạc Vân Hải, chúng ta sẽ đi du lịch tới Bắc Kinh! Đó là hẹn ước của chúng ta!
Đỗ Vương vui vẻ đi vào nhà tang lễ, thấy một đống người vây quanh một người chết khóc thương, bèn hận không thể thiêu quách cái chỗ này. Ngày nào cũng mất hứng như vậy! Chết thì chết, trực tiếp thiêu xong lấy tro là được, còn thương tiếc cái gì?
Đỗ Vương chen vào đám người cười nói với Hạ Nguyệt Đình, “Nguyệt Đình, hôm nay là ngày ‘Đại cát’, tôi đi coi bói nói, hôm nay mua vé số cũng có thể trúng giải đặc biệt!”
Đám người đang khóc trừng mắt về phía Đỗ Vương.
Hạ Nguyệt Đình lúng túng cười xin lỗi với mọi người, hung hăng đạp Đỗ Vương một cái, “Đi ra ngoài!” Tại sao người này lầ