Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát
Tác giả: Toán Miêu Nhi
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342613
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2613 lượt.
n nào cũng ngốc nghếch như vậy? Không thấy người ta đang đau buồn vì mất người thân hay sao?
Đỗ Vương siết chặt tờ vé số, thầm nghĩ, tại sao mỗi lần anh tới đều thấy người chết chứ? Lấy đâu ra nhiều người chết dữ vậy?
Mặc kệ anh làm gì, cô đều không chịu về nhà ở với anh, nhất định phải sống chung phòng với Cố Vân Nam. Đáng ghét! Ngộ nhỡ tên kia uống say rồi làm loạn thì sao?
Không được! Anh nhất định phải nghĩ được một biện pháp vẹn toàn, cùng lắm thì không cần thể diện nữa cũng được!
Ban đêm, trên tầng thượng của một toàn nhà cao tầng, Đỗ Vương nhìn vào điện thoại cười tà, Hạ Nguyệt Đình, lần này tôi xem em còn nhẫn tâm được không? Xong vui vẻ ấn nút gửi tin nhắn.
‘Hạ Nguyệt Đình, tôi đã hơn ba mươi, không có thời gian vui đùa lãng mạn với em nữa. Nếu em không chịu về nhà kết hôn với tôi, tối nay, tôi sẽ nhảy từ sân thượng của Phù Vân Lâu xuống. Tôi đang ở đây chờ em! Tôi nói được làm được!’
Trong phòng họp của Long Hổ. Hơn một trăm người cúi thấp đầu, vẻ mặt xấu hổ, không dám thở mạnh.
Trừ Đỗ Vương, hầu như những người có chức vụ cao đều có mặt.
Lạc Vân Hải nghiêm mặt cầm tài liệu trên bàn lên, ngoài cười nhưng trong không cười hỏi, “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Tại sao có nhiều người muốn từ bỏ cổ phần như vậy?” Nói xong anh ném tài liệu xuống mặt bàn.
“Rất nhiều người nghe nói Long Hổ đang giao dịch bom nguyên tử với quốc gia nên sợ vỡ mật. Bọn họ nói, chúng ta làm vậy là đang nhóm lửa tự thiêu!”
“Bọn họ không biết tình hình thực tế, em cũng không tiện giải thích. Không hiểu sao tin này lại lọt ra ngoài, có lẽ là có gián điệp!”
“Bọn họ nói quốc gia tuyệt đối không cho phép Long Hổ tiếp tục phát triển!”
Lạc Vân Hải híp mắt, hét, “Tôi đang hỏi tại sao có nhiều người muốn bỏ cổ phần như vậy? Gián điệp? Đã tóm được chưa? Chút chuyện nhỏ này cũng không giải quyết được.......” Tiếng hét của anh bị cắt ngang bởi đủ loại chuông tin nhắn. Lạc Vân Hải đang định mắng tiếp, nhưng thấy di động của mình cũng vang, bèn móc ra xem, vừa thấy nội dung tin nhắn thì lông mày cau chặt đến mức có thể kẹp chết một con muỗi.
Bọn Hứa Trí Viễn cũng móc di động ra, vừa đọc tin nhắn, sém chút phun nước miếng.
Đỗ vương muốn tự sát?!
Nhạc Tử Tuyền khiếp sợ nhìn Lạc Vân Hải, “Anh Hải, Đỗ Vương định làm gì đây?” Nhảy lầu? Người nhận có Hạ Nguyệt Đình, tại sao tất cả bọn họ đều nhận được? Chẳng lẽ cậu ta ấn nhầm gửi theo nhóm?
Đỗ Vương vẫn đang lẳng lặng chờ đợi. Khoảng mười phút sau, anh nhìn xuống dưới xem thử. Tại sao cấp dưới đều tới? Chẳng lẽ Hạ Nguyệt Đình báo cho bọn họ? Đáng chết! Anh đã bỏ đi tôn nghiêm làm chuyện thế này, cô còn hại anh! Không đúng, sao cả mẹ và thím đều tới?
Mười mấy, hai mươi, một trăm,... ... Rồi càng ngày càng nhiều người quen tới. Đỗ Vương khó hiểu nghĩ thầm, Hạ Nguyệt Đình làm sao có thể nhắn cho nhiều người như vậy được? Ôi trời ơi! Mấy trăm chiếc xe đang từ bốn phương tám hướng đang chen chúc tới! Ngay cả anh Hải cũng có mặt, tất cả đều đến xem anh nhảy lầu? Mọi người có mắt nhìn ngàn dặm hay sao?
Đỗ Vương lấy điện thoại ra xem. Gửi toàn...... Danh bạ?
Ở quảng trường dưới tòa nhà, không tới nửa giở đã tụ tập gần ngàn người. Tất cả đều ngước đầu nhìn lên sân thượng. Một người phụ nữ trung niên nhìn Lạc Vân Hải nói, “Tiểu Hải, chuyện này....... Mau mau! Mau đỡ dì lên đó!”
“Dì!” Lạc Vân Hải kéo người phụ nữ đó lại, cười nói, “Đừng lo! Cậu ta sẽ không nhảy thật đâu! Nếu cậu ta thích tự bêu xấu, vậy chúng ta cứ đứng đây xem cuộc vui thôi!” Hôm nay nếu Đỗ Vương không nhảy, anh sẽ đuổi việc cậu ta!
Hạ Mộng Lộ và Thái Bảo Nhi vô cùng lo lắng chạy đến, thì thấy lúc này quảng trường đầy người, riêng Long Hổ không đã chiếm hơn phân nữa, còn lại là người thân của Đỗ Vương hơn trăm người, đoán chừng cô dì chú bác họ hàng gần xa gì đều đến đủ.
Hạ Mộng Lộ vọt đến bên cạnh Lạc Vân Hải lo lắng hỏi, “Nguyệt Đình đâu? Nguyệt Đình có tới không?”
Hạ Nguyệt Đình, thì ra em và Đỗ Vương đã sớm gặp lại! Đáng ghét! Em tìm cậu ta mà không tìm chị! Cứ chờ đó cho chị!
“Vẫn chưa tới!” Lạc Vân Hải sờ sờ cằm, vẻ mặt như đang xem kịch vui.
“Phốc! Đoán chừng giờ mặt Đỗ Vương đã xanh như tàu lá rồi!” Thái Bảo Nhi cười nghiêng ngả tới mức dựa cả trên người Hạ Mộng Lộ.
Lớn vậy rồi, còn phạm phải sai lầm cấp thấp thế này! Không phải rất để ý mặt mũi sao? Lại chơi chiêu một khóc, hai nháo, ba thắt cổ? Mặc dù rất muốn mắng anh một trận, nhưng giờ không phải lúc.
Hạ Nguyệt Đình vươn tay lau đi giọt nước mắt trên mặt Đỗ Vương, “Chuyện này không liên quan tới tôi, là do anh ngốc thôi!”
“Hừ!” Đỗ Vương nghiêng đầu, không thèm để ý.
“Được rồi, được rồi! Không sao, tôi sẽ không cười anh, thật!” Hạ Nguyệt Đình mím môi cười, kéo mặt Đỗ Vương qua, sau đó nhẹ nhàng hôn lên đôi môi lạnh lẽo của anh, tay cô vuốt nhẹ lên ngực anh trấn an, “Không sao rồi! Em đồng ý về nhà với anh, sau đó kết hôn!”
Đỗ Vương ngạc nhiên trợn to mắt, gãi gãi ót, sau đó ôm chặt Hạ Nguyệt Đình vào ngực, “Anh Hải sẽ g