XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341435

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1435 lượt.

ải đợi hơn một tiếng nữa là anh sẽ xuất hiện.
Tiếng chuông điện thoại khiến người ta phải phiền não vang lên, Diêm Tiểu Đóa nhìn màn hình, do dự một lát rồi vẫn nhấc máy: "Chào anh, tổng giám đốc
Hà."
"Diêm Tiểu Đóa, tôi có một chuyện rất thú vị muốn nói cho cô biết, không
Diêm Tiểu Đóa gật gật đầu. Hà Trục búng tay một cái, gọi nhân viên phục
vụ tới yêu cầu một ly sâm panh: "Không vội, đợi Cố Nặc Nhất tới rồi nói mới
thú vị."
Tự đáy lòng cô xuất hiện cảm giác căng thẳng khó nói, bất giác cảm thấy chuyện không lành sắp xảy ra. Chưa đầy một tiếng đồng hồ sau, Cố Nặc Nhất toàn thân gió bụi bước đến. Từ khoảng cách năm mét, Cố Nặc Nhất đã nhận ra Hà Trục rồi, anh cau mày chầm chậm bước tới ngồi bên Diêm Tiểu Đóa. Hai người ngồi trên chiếc sofa không lớn lắm, có cảm giác hơi chật chội. Cố Nặc Nhất nắm lấy tay cô, lạnh lùng hỏi: "Em còn gọi cả người khác nữa cơ à?
Không phải là bữa tối dưới ánh nến chỉ thuộc về hai ta hay sao?"
Diêm Tiểu Đóa lắc đầu không trả lời. Hà Trục nheo mắt nhìn hai người ngồi
đối diện, uống cạn giọt sâm panh cuối cùng trong chiếc ly chân dài rồi lấy từ trong người ra một chiếc bút ghi âm: "Diêm Tiểu Đóa, cô không thấy mình đen đủi lắm sao? Lăn lộn trong giới này lâu như vậy mà chẳng lớn lên được chút
nào, bị người ta ám hại mà cũng không biết."
Lòng Diêm Tiểu Đóa rối loạn. Quả nhiên có người hại cô.
"Tôi cho cô thêm một cơ hội lựa chọn, nghe hay không nghe đây? Ha ha,
theo như tình trạng hiện giờ của cô, tôi nghĩ không nghe thì tốt hơn."
Giai điệu tao nhã của đàn dương cầm văng vẳng từ gian bên cạnh, nhưng nó chẳng phù hợp chút nào với bầu không khí lúc này, chiếc bút ghi âm vẫn ngang nhiên nằm trên bàn. Cố Nặc Nhất nhìn vẻ mặt của Hà Trục mà mất hết
kiên nhẫn: "Anh cứ úp úp mở mở làm gì? Có gì cứ nói thẳng ra đi."
Hà Trục càng cười vui vẻ hơn, anh không quan tâm đến sự lựa chọn của Diêm Tiểu Đóa nữa, chỉ nhẹ nhàng nhấc tay ấn một ngón thon dài vào nút phát. Tuy âm lượng loa ngoài không lớn, nhưng cũng đủ để nghe rõ mồn một mọi chuyện, trong đoạn ghi âm có tiếng của hai người.
Một người là Vi Vi, người còn lai là Hà Trục.
"Chị Vi Vi, tôi không hiểu lắm, lúc đầu chị khẩn khoản nài nỉ tôi kí hợp đồng
với Diêm Tiểu Đóa, sao giờ lại cực lực bài xích cô ta? Có phải các bài hát trong album mới đều do chị sai người phát tán ra ngoài đúng không? Chị ném tiền
của công ty xuống sông xuống biển vậy sao?"
Trong đoạn băng ghi âm, Vi Vi khẽ cười: "Không phải tổng giám đốc Hà cũng rất ghét con bé đó sao? Cứ coi như tôi giúp cậu làm một việc tốt đi. Tránh cho công ty sau này còn thiệt hại lớn hơn, cái gì nên vứt bỏ thì tất nhiên
phải vứt bỏ."
Đoạn ghi âm chỉ có hai phút, nhưng nó đủ khiến Diêm Tiểu Đóa nghe mà kinh hãi. Đằng sau còn rất nhiều cuộc đối thoại, sau khi nghe hết, Diêm Tiểu Đóa mới hiểu rõ chân tướng sự việc. Những bài hát trong album do Vi Vi truyền ra ngoài, trước khi quay bộ phim "Tề Thiên", cũng chính Vi Vi nói với
đạo diễn Trương về việc cô phẫu thuật thẩm mỹ, cả vụ đánh nhau của A Hoa,
cũng do bà ta nhúng tay vào.
Diêm Tiểu Đóa không tài nào hiểu nổi, người phụ nữ mấy ngày trước còn nói muốn thấy cô hạnh phúc lại là kẻ chủ mưu đứng sau mọi chuyện. Diêm Tiểu Đóa càng không thể chấp nhận được khi người đó lại là mẹ của Cố Nặc Nhất. Diêm Tiểu Đóa rút tay ra khỏi tay Cố Nặc Nhất, rồi lắp bắp hỗn loạn: "Tại
sao... rốt cuộc là tại sao..."
Hà Trục lấy lại chiếc bút ghi âm, hài lòng nhìn hai người: "Con người ai cũng ích kỉ, tôi nghĩ là chắc chắn Cố Nặc Nhất chưa nói cho cô biết chuyện liên
quan tới nhà họ Cố."
Chưa kịp dứt lời, Cố Nặc Nhất đã cởi bỏ áo khoác, đứng lên khỏi sofa: "Anh chán sống rồi phải không? Nếu vậy hôm nay tôi sẽ hoàn thành tâm nguyện cho
anh!"
Nắm đấm không báo trước lao thẳng về phía Hà Trục. Hà Trục nghiêng đầu nhẹ nhàng né người sang một bên: "Trước khi Cố Tây Lương mất có để lại một bản di chúc, Cố Nặc Nhất không được lấy người trong giới giải trí, nếu không sẽ không được hưởng di sản hai trăm triệu và mười lăm phần trăm cổ phần
của công ty."
Lời Hà Trục nói triệt để chọc giận Cố Nặc Nhất, anh cầm chai rượu vang trên bàn ném thẳng về phía Hà Trục.
Hà Trục liền giơ tay ra đỡ, bình rượu vỡ tan tành, những mảnh thủy tinh cắm vào cổ tay Hà Trục. Máu hòa với rượu chảy từng giọt trên chiếc khăn trải bàn sạch sẽ trắng tinh cực kỳ nhức mắt. Hà Trục không hề nhăn mặt: "Hổ thẹn cùng đau khổ biến thành phẫn nộ sao? Diêm Tiểu Đóa, cô thấy chưa, việc này thực ra rất đơn giản, Vi Vi và Cố Nặc Nhất vì món tài sản kếch xù của nhà họ Cố mà biến cô thành vật hy sinh. Tôi đã nói rồi mà, sự nghiệp và tình yêu chỉ được chọn một mà thôi, nhưng cô không chịu tin. Ha ha... nhưng nói cho cùng thì cô cũng chẳng thiệt đâu, chỉ cần Nặc Nhất có trong tay hai trăm triệu kia, thì cô cũng thành phu nhân giàu có rồi, có lăn lộn trong giới giải trí hay
không cũng chẳng sao, có sự nghiệp hay không cũng chẳng sao nốt."
Diêm Tiểu Đóa không thể chấp nhận nổi sự thật này, trước giờ cô chưa
t