Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341436

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1436 lượt.

g phải hôm nay Cố Nặc
Nhất trở về sao?"
"A Hoa, mau tới đón em, em lạc đường rồi."
Diêm Tiểu Đóa đứng đến tê cóng giữa cái lạnh cắt da cắt thịt mới đợi được
A Hoa tới. Thấy A Hoa, mũi cô cứ cay cay, rồi muốn không kiêng dè gì xả hết ra một trận, nhưng hôm nay thì không thể. Vì A Hoa còn dẫn theo một cô gái trông rất ngọt ngào, chắc chỉ khoảng mười tám mười chín tuổi, ngượng ngại núp sau lưng A Hoa mà không nói lời nào. A Hoa cười ngốc nghếch: "Lúc nào Tiểu Liên cũng muốn gặp cô, vì thế hôm nay anh đưa cô ấy đi theo. Cô không
ngại chứ?"
Diêm Tiểu Đóa thấy ánh mắt rụt rè của Tiểu Liên, mới miễn cưỡng nở nụ
cười: "Chào em."
Tiểu Liên không nói câu nào, chỉ cười e thẹn. A Hoa kéo tay Tiểu Liên rồi
nhìn tứ phía: "Land Rover của cô đâu? Anh đưa cô về biệt thự."
Diêm Tiểu Đóa đưa tay vuốt trán, nhằm che đi ánh mắt mệt mỏi: "Em
không lái xe."
Dường như A Hoa đoán ra chuyện gì đó, ý tứ bảo Tiểu Liên tới hàng tạp hóa đằng xa mua giúp anh bao thuốc, rồi nhân cơ hội hỏi cô: "Xảy ra chuyện
gì vậy? Vừa về đã cãi nhau rồi à?"
Nghe anh hỏi vậy, Diêm Tiểu Đóa nấc nghẹn: "A Hoa, anh bán căn hộ cũ
của em chưa?"
"Vẫn chưa, rốt cuộc thì có chuyện gì xảy ra thế?"
Diêm Tiểu Đóa không biết phải trả lời thế nào, cô muốn cười nhưng lại
khóc, khóe miệng không ngừng run rẩy. Tiểu Liên chạy đi rồi về rất nhanh, hăm hở nhét bao thuốc vào túi A Hoa. A Hoa không kịp hỏi rõ mọi chuyện, đành khởi động xe. Diêm Tiểu Đóa lấy chiếc kính râm từ trong túi ra đeo lên, rồi lặng lẽ ngồi cuộn tròn ở ghế sau không hé lời nào. A Hoa đưa Tiểu Liên về nhà anh trước, rồi mới đưa Diêm Tiểu Đóa trở về căn hộ cũ của cô.
Diêm Tiểu Đóa về đến cửa nhà vẫn cố gượng vui: "Được rồi, anh về đi, người yêu anh vẫn đợi ở nhà kìa." Cô vừa nói vừa nhanh chóng đóng cửa lại, không ngờ bị A Hoa chặn lại không cách nào đóng được.
A Hoa không thể nhìn nổi bộ dạng này của Diêm Tiểu Đóa: "Cái cô này giờ bị sao vậy hả? Anh là trợ lý của cô cơ mà, chí ít cũng phải biết có chuyện gì
xảy ra chứ?"
Diêm Tiểu Đóa nhún nhún vai, ra vẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra: "Nói ra xấu hổ lắm, vừa gặp nhau đã cãi nhau, nên em về đây ở tạm vài ngày, đợi hạ
hỏa rồi về."
Nghe cô giải thích vậy, A Hoa cũng không gặng hỏi thêm: "Giữ chìa khóa cẩn thận đấy, đừng nghĩ tới chuyện bán nhà nữa, những lúc uất ức còn có chỗ
mà trốn."
Cuối cùng thì A Hoa cũng rời đi, Diêm Tiểu Đóa co rúm người trên ghế sofa. Căn phòng thật ấm áp, nhưng tay cô vẫn cứ lạnh như băng. Có một điều Vi Vi
nói đúng, cái lạnh đến từ trong tim chứ không phải từ cơ thể.
Chiếc giường cô cuộn tròn nhiều năm bỗng trở nên trống rỗng chưa từng thấy. Dù nó chỉ lớn hơn giường đơn một chút thôi, nhưng cô hiểu rằng sự trống vắng đó không phải do giường, mà là trong tim cô đã mất đi một người mà thôi.
Tình cảm luôn là thứ khiến người ta thấy phiền não, lúc không có thì không
sao, lúc có rồi cũng thấy bình thường, nhưng khi đột nhiên mất đi thì lại thấy
hoang mang. Diêm Tiểu Đóa chưa xác định được liệu có phải cô đã đánh mất
tình cảm của mình rồi hay không, cũng chính sự mơ hồ không xác định này giờ đay giày vò cõi lòng cô.
Cô cứ thế trằn trọc suốt một đêm, ngủ không sâu, chốc chốc lại tỉnh giấc, khi thức dậy thì thấy đầu ong ong. Cố mãi mới qua một đêm, trời vừa tảng sáng cô đã rời giường. Diêm Tiểu Đóa tháo pin điện thoại ra, cô sợ phải thấy số điện thoại quen thuộc kia, cô không biết dùng thái độ nào đối mặt với Cố Nặc Nhất. Diêm Tiểu Đóa chỉ muốn vĩnh viễn trốn bên trong vỏ ốc, không bao giờ chui ra ngoài nữa.
Tiếng cửa đập dồn dập khiến cô phiền não, cô bịt hai tai trốn vào phòng tắm. Cô không muốn biết đó là ai, cũng không muốn gặp ai. Ngoài cửa dần yên tĩnh trở lại, cô cứ cảm thấy như có cái gì mắc nghẹn trong lồng ngực, bức bối đến khó chịu. Diêm Tiểu Đóa hít sâu một hơi, vẫn chẳng ích gì.
Cô cũng không rõ mình ngồi trong phòng vệ sinh bao lâu, chỉ nghe thấy tiếng rơi vỡ chói tai bên ngoài, hình như có tiếng thủy tinh vỡ. Diêm Tiểu Đóa ngớ người, lao như bay ra ngoài. Khi cô chạy vào phòng khách thì cảnh sát phòng cháy chữa cháy mặc cảnh phục đã xông vào trong. Lúc này cô đang mặc một chiếc áo ở nhà rộng thùng thình, bên trong chỉ mặc quần chíp đứng đờ người ra nhìn, bộ ngực không mặc áo lót cứ lúc ẩn lúc hiện sau chiếc áo sơ mi mỏng dính. Hai bên nhìn nhau chằm chằm một hồi lâu cô mới thốt ra được
một câu: "Các anh... các anh đang làm gì ở đây?"
Chiến sĩ phòng cháy chữa cháy không để tâm đến cô, chỉ nhanh chóng mở cánh cửa căn phòng đang bị khóa trái, cả đoàn người lập tức xông vào. Thấy
tình cảnh này, Diêm Tiểu Đóa hoang mang chạy thẳng vào phòng trong. Cô
không hiểu chuyện gì đang diễn ra, chỉ thấy thật mất mặt, không ngờ đột nhiên có nhiều người đàn ông cao lớn mặc cảnh phục xông vào như vậy.
Thấy cô định chạy vào phòng, có người vội hô to: "Mau giữ cô ấy lại!"
Diêm Tiểu Đóa chưa kịp đóng cửa phòng lại thì cửa lại lần nữa bị mở toang.
Cô kéo vội tấm ga trải giường choàng lên người, che kín mặt: "Các người đa