Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1342370
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2370 lượt.
g? Đột nhiên An Húc Dương nhảy vào thế này cướp không của em 50% cổ phần. Đúng là không công bằng!”
“Với bản lĩnh của em, việc này không nên lo lắng mới phải. An Húc Dương không phải người biết kinh doanh, Bạch Thị trước sau gì vẫn là của em thôi”. Tề Hạo thản nhiên đẩy cặp đùi trắng ngần trước mặt ra.
Một câu nói này của Tề Hạo cũng đủ khiến đôi mắt xinh đẹp của Bạch Y Ngưng lấp lánh. Nếu Tề Hạo đã nói An Húc Dương không phải người biết kinh doanh thì chắc chắn là như vậy! Xem ra cô không cần phải lo lắng nữa rồi.
Nhưng anh chàng Tổng giám đốc Tề này đúng là lạnh lùng “trăm năm như một”, Bạch Y Ngưng thở dài. Trong số những người đàn ông ít ỏi nhận được sự chú ý của cô, chỉ có Tề Hạo là không hề dao động trước sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành của cô.
Đúng lúc này, hệ thống thông báo: “Tế Nguyệt Thanh Thanh đăng nhập”.
Bạch Y Ngưng thích thú tiến lại gần: “A, bà xã của anh lên mạng đấy à?”
Tề Hạo đẩy chân Bạch Y Ngưng trên bàn xuống, ánh mắt toát lên một cảm xúc không thể nói nên lời:
“Không còn việc gì nữa thì em đi được rồi”.
“Này, Tề Hạo, anh mất lịch sự quá đấy, lần nào dùng xong cũng ném đi luôn thế à! Không sợ em đến trước mặt cô bồ nhỏ của anh tố cáo sao?” Bạch Y Ngưng khó chịu nói.
Tề Hạo tâm trạng đang rất tốt nên không quan tâm đến việc Bạch Y Ngưng cố tình gây sự, anh chăm chú đọc tin nhắn Tế Nguyệt Thanh Thanh vừa gửi đến:
“Đại Thần”.
Phong Diệp Vô Nhai: “Bà xã, sao vậy?”
Tế Nguyệt Thanh thanh im lặng một lát rồi đáp: “Không sao, em cắm máy đây”.
Khuôn mặt Tề Hạo thoáng hiện lên chút mất mát, nhưng sự thay đổi nho nhỏ này không thoát khỏi cặp mắt của Bạch Y Ngưng, cô ta than thở.
“Xem ra sát thủ tình trường cũng có lúc thất thủ. Để em đoán xem, lần trước lỗi hệ thống em phát hiện lại biến thành công lao của cô vợ bé này, đúng không?”
“Cô ấy không phải là vợ bé”. Cô ấy là bà xã, là vợ.
“Tề Hạo! Sao em lại thấy càng ngày càng thích anh vậy nhỉ?” Bạch Y Ngưng lười biếng ngả người về phía Tề Hạo, đôi mắt đong đưa, khóe môi hơi nhếch lên thành một nụ cười.
“Tốt nhất là không nên”.
“Hay là thế này, dù sao mọi người cũng thấy chúng ta rất xứng đôi, vậy sao anh không lấy em? Em không quan tâm anh có bao nhiêu phụ nữ bên ngoài, cũng không để ý anh kết hôn với ai trong game, em chỉ cần vị trí phu nhân Tổng giám đốc Tề thôi! Anh thấy thế nào?” Bạch Y Ngưng cười lẳng lơ.
Tề Hạo quay sang nhìn Bạch Y Ngưng, nụ cười có phần lạnh lùng gian ác:
“Em muốn cái gì anh biết quá rõ, không cần kết hôn với anh, em cũng có thể có được mà”.
Nhìn khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng của Tề Hạo, Bạch Y Ngưng khẽ thở dài:
“Tề Hạo, anh đừng có vậy chứ, em yêu anh thật mà”.
Tề Hạo cười nhạt, nhẹ nhàng nâng cằm Bạch Y Ngưng lên, từ từ áp sát khuôn mặt xinh đẹp của cô:
“Tốt nhất em đừng nên yêu anh, vì cho tới giờ anh chưa từng nghĩ đến việc yêu em. Kết hôn với anh càng là chuyện không thể xảy ra”.
“Nhưng… anh không thấy chúng ta rất xứng đôi sao?” Nụ cười của Bạch Y Ngưng càng thêm quyến rũ, cánh tay trắng trẻo chủ động vòng qua cổ Tề Hạo khiến cô gần anh thêm một chút.
“Em thích anh, cậu em trai ngoan hiền của em lại thích cô nàng của anh. Anh nói xem, nếu chị em Bạch gia liên thủ liệu có khả năng đánh đâu trúng đó không?”
Ánh mắt Tề Hạo đột nhiên lạnh lùng, bàn tay nắm lấy eo Bạch Y Ngưng dùng sức khá mạnh khiến cô khẽ kêu lên. Anh chàng này đúng là không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả!
“Nếu em có ý đồ gì với cô ấy, hậu quả… sẽ rất nghiêm trọng đấy!”
“Anh… không phải anh thích cô ta thật đấy chứ?”
“Em nghĩ quá nhiều rồi!”
“Tề Hạo, sao càng ngày em càng thích anh vậy nhỉ?”
Trong lòng Bạch Y Ngưng thoáng có chút buồn, người đàn ông cô thích lại thích một cô gái khác. Thật quá đau lòng! Liền đó Bạch Y Ngưng cười híp mắt, càng áp sát vào người Tề Hạo hơn, nụ cười xinh đẹp nhờ vậy mà giấu được cảm xúc.
Đúng lúc này, cánh cửa đột nhiên bị cây lau nhà đẩy ra, mọi người đều thấy rõ “khoảng cách zero” mờ ám của Tề Hạo và Bạch Y Ngưng.
A a a… Tổng giám đốc và Bạch tiểu thư đang hôn nhau sao? Nóng bỏng thật đấy! Ánh mắt mọi người từ khắp nơi đều đổ dồn lại đây.
Kỷ Hiểu Nguyệt thề, không phải cô cố ý, cô chỉ đang lau sàn… lau sàn thôi.
Lúc lau đến bàn mình, cô còn cố tình bật máy tính lên chào Đại Thần, ai ngờ Nhiếp Phong y như một tên đao phủ cứ đứng sau lưng cô liên tục giục:
“Nhanh lên nào, ở bên này, còn bên kia nữa! Đã làm việc thì phải làm cho tốt chứ, nếu không lát nữa Tổng giám đốc đi ra nhìn thấy sẽ không vui đâu”.
Lại nhắc tới cái tên Tổng giám đốc đáng khinh thường kia!
Nghe nhắc đến Tề Hạo, cho dù chỉ là danh xưng, lồng ngực Kỷ Hiểu Nguyệt đột nhiên trào lên một luồng oán khí, vì thế cô coi mặt anh là cái sàn nhà, bỗng cửa phòng đột ngột bật mở ra.
Trước kia, cánh cửa này có bao giờ mở ra dễ vậy đâu!
Nhiếp Phong trốn trong một góc cười gian trá, là tôi mở ra đấy.
Tề Hạo và Bạch Y Ngưng cùng nhìn ra ngoài. Trước mặt một đám người đang tò mò đứng xem, Kỷ Hiểu Nguyệt đơn phương độc mã tay cầm chổi lau nhà, kh